🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sân trường chiều tan học, Nam ngồi cùng Phương Anh trên bậc thềm gần cổng phụ, kể lại toàn bộ cuộc gặp với chú Tư chiều hôm trước. Nắng chiều đầu tháng Ba hắt xuống sân trường một màu vàng gắt, khác hẳn ánh nắng dịu nhẹ của những tháng cuối năm.

"Chú ấy khóc thật à?" Phương Anh hỏi, giọng còn chút bất ngờ dù đã nghe Nam kể lại nhiều lần trong tuần qua về những dấu hiệu chú đang giấu một nỗi đau rất lớn.

"Ừ. Con trai chú tên Kiệt, học lớp 12A3 năm 2019, hoàn cảnh giống nhiều bạn khác mình từng tìm hiểu: mẹ mất, gia đình khó khăn, nghỉ học đi làm phụ giúp gia đình." Nam nhìn xuống đôi giày của mình, kể lại từng chi tiết chú Tư đã nói. "Nhưng khác ở chỗ, chính chú Tư cũng có lỗi trong việc khiến Kiệt rời xa gia đình, không chỉ là hoàn cảnh đưa đẩy."

Phương Anh im lặng một lúc, suy nghĩ. "Vậy giờ mình có nên thúc chú làm Ghi Đè Xác Nhận cho Kiệt không? Hay để chú tự quyết định?"

"Tao nghĩ không nên ép," Nam đáp, giọng chắc chắn. "Chú cần thời gian. Đây không giống mấy trường hợp khác, đây là con trai chú, cả một câu chuyện gia đình phức tạp mà chú phải tự đối diện, không thể vội vàng được."

"Nhưng mình đâu còn nhiều thời gian," Phương Anh nhắc, nghĩ tới hạn chót đoàn thẩm định sắp tới sẽ làm việc với trường.

"Tao biết," Nam gật đầu. "Nên tao nghĩ, mình nên tách hai việc ra. Trường hợp của Linh, mình chủ động làm trước, vì đã có sự đồng ý của người thật, không liên quan gì tới chú Tư. Còn chuyện của Kiệt, để chú tự quyết, mình không ép thời gian."

Phương Anh gật đầu, đồng tình với hướng đi đó, nhưng vẫn còn chút lo lắng hiện trên mặt. "Nhỡ chú không kịp quyết định trước khi đoàn thẩm định tới thì sao? Nhỡ dữ liệu bị dọn dẹp mất thì giọng của Kiệt sẽ mất luôn, mất vĩnh viễn, không còn cơ hội nào nữa."

"Tao không biết," Nam thành thật. "Nhưng tao nghĩ, có những cuộc chia tay không thể ép người ta làm nhanh hơn được đâu. Chú Tư đã giữ chuyện này suốt tám năm, không thể bắt chú giải quyết nó trong vài ngày chỉ vì deadline của một đoàn thẩm định nào đó."

Phương Anh nhìn Nam, thấy trong lời nói của cậu có gì đó khác hẳn Nam của mấy tháng trước, người từng chọn im lặng thay vì đối diện cảm xúc của chính mình. Giờ đây, cậu lại đang là người khuyên người khác nên chậm lại, nên cho bản thân thời gian, một sự trưởng thành mà chính cậu có lẽ cũng chưa nhận ra ở bản thân mình.

"Được rồi," cô nói, gật đầu. "Vậy mình tập trung vào Linh trước. Thầy Bách nói tuần sau sẽ sắp xếp được lịch với Linh qua video call, đúng không?"

"Ừ, thầy đang liên hệ để xin phép mẹ Linh nữa, vì Linh chưa đủ mười tám tuổi, cần có người lớn đồng ý mới thực hiện chính thức được."

Phương Anh gật đầu, đứng dậy, phủi bụi trên quần đồng phục. "Vậy giờ về thôi, để dành sức cho tuần sau. Chắc còn nhiều việc phải làm lắm."

Hai đứa đứng dậy, đạp xe về hai hướng khác nhau như thường lệ, nhưng lần này, Nam cảm thấy có một sự vững vàng mới trong lòng, khác hẳn cảm giác hoang mang của những tuần trước, như thể cậu cuối cùng cũng tìm được cách cân bằng giữa việc hành động và việc biết chờ đợi đúng lúc.

Trên đường về, cậu ghé ngang tiệm sửa xe quen thuộc gần nhà, nơi anh thợ vẫn hay vá giúp cậu mỗi khi lốp xe non hơi. Anh thợ hỏi thăm vài câu bâng quơ về chuyện học hành, Nam trả lời qua loa, đầu óc vẫn còn vương vấn cuộc trò chuyện với Phương Anh, về hình ảnh chú Tư ngồi lặng lẽ trước dãy server, và về cuộc gọi video sắp tới với Linh mà cậu vừa mong chờ vừa hồi hộp không yên.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →