Chiều thứ Sáu, Nam lên phòng máy một mình lần nữa, mang theo tờ hồ sơ lớp 12A3 khoá 2019 đã tìm được cùng Phương Anh, cái tên họ Nguyễn giờ đã xác định đầy đủ nhờ một cô giáo cũ từng chủ nhiệm lớp đó, người nhớ rõ hoàn cảnh gia đình cậu học trò năm ấy.
Chú Tư mở cửa, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Nam, không nói câu đùa quen thuộc như mọi lần.
"Vào đi," ông nói, giọng đã đoán được phần nào lý do Nam tới.
Nam bước vào, đặt tờ hồ sơ lên bàn, chỉ vào dòng tên đã được xác nhận đầy đủ.
"Nguyễn Anh Kiệt," Nam nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Con tìm ra rồi ạ. Con biết chú không muốn nói hết, nhưng con nghĩ chú cần biết là con đã biết tên rồi."
Chú Tư đứng sững, nhìn tờ giấy, một lúc lâu không nói gì. Bàn tay ông run nhẹ khi cầm tờ giấy lên, đọc lại cái tên như thể chưa từng thấy nó bao giờ, dù đó chính là tên con trai mình.
"Con tao," ông nói cuối cùng, giọng khàn đặc, lần đầu tiên gọi thẳng như vậy trước mặt Nam. "Nó học lớp 12A3, năm đó. Mẹ nó mất năm 2018, ung thư, nhanh lắm, không kịp trở tay gì hết. Nhà chỉ còn ba cha con, thằng Kiệt với đứa em gái nhỏ."
Ông ngồi xuống ghế, tay vẫn giữ tờ giấy, mắt nhìn xa xăm về phía dãy server đang chạy đều đều.
"Chú lúc đó bận công việc, phải làm thêm ca đêm để có tiền lo cho hai đứa, không có thời gian ở nhà nhiều. Thằng Kiệt phải tự lo cho em, tự lo việc nhà, rồi nghỉ học giữa năm lớp mười hai để đi phụ hồ, kiếm tiền." Giọng ông nghẹn lại. "Chú giận nó lắm lúc đó, mắng nó, nói nó bỏ học là uổng công cha mẹ nuôi ăn học. Chú không hiểu, lúc đó chú không hiểu nó cũng đang cố gắng hết sức rồi."
Nam đứng im, không dám ngắt lời, để chú Tư tiếp tục kể theo nhịp của chính ông.
"Rồi nó rời nhà, năm 2020. Nói đi làm ăn xa, sẽ gửi tiền về, nhưng rồi liên lạc cứ thưa dần, thưa dần. Chú gọi không được, nhắn tin không trả lời. Tới giờ chú không biết nó ở đâu, còn sống hay không, có ổn không." Ông đưa tay lên, chậm nước mắt đang chực trào ra. "Chú phát hiện cái server này còn giữ giọng nó từ hồi 2021, lúc rà lại dữ liệu định kỳ. Từ đó chú giữ nó, không cho ai xoá, không báo ai biết. Mỗi sáng, đúng giờ điểm danh, chú lên đây nghe nó nói 'có ạ' một lần, rồi mới yên tâm đi làm cả ngày được."
"Con xin lỗi vì đã lục lại chuyện này," Nam nói, giọng cũng nghẹn theo. "Con không có ý làm chú đau lòng."
"Không, con không có lỗi gì," chú Tư lắc đầu, lau vội nước mắt. "Lỗi là ở chú, giữ mãi một cái không thật, không dám đối diện sự thật rằng con tao có thể đã không còn muốn liên lạc với chú nữa, vì chú từng đối xử tệ với nó."
Ông đứng dậy, đi tới cạnh dãy server, đặt tay lên vỏ máy kim loại lạnh ngắt, như đang chạm vào một phần cơ thể của con trai mình.
"Tụi bây lên đây chi vậy?" ông hỏi, nhưng lần này câu hỏi không còn mang ý đuổi khéo như những lần trước, mà nghe như một câu hỏi thật, mệt mỏi, dành cho chính bản thân ông hơn là cho Nam. "Để lấy nốt cái cuối cùng tao còn của thằng Kiệt à?"
Nam không trả lời ngay, chỉ bước lại gần, đứng cạnh chú Tư, cả hai cùng nhìn vào dãy server đang chạy, ánh đèn vàng ố phản chiếu lên mặt cả hai người, không ai nói thêm gì trong một khoảng lặng dài đầy nặng nề.
"Chú không cần quyết định ngay bây giờ đâu," Nam nói sau một lúc, giọng nhẹ nhàng hết mức có thể. "Tụi con còn vài tuần trước khi đoàn thẩm định tới. Chú cứ suy nghĩ kỹ, khi nào sẵn sàng thì báo tụi con."
Chú Tư gật đầu, không nói gì thêm, chỉ đưa mắt nhìn Nam một lượt, ánh mắt phức tạp pha lẫn biết ơn và đau đớn cùng lúc.
"Con về đi," ông nói cuối cùng, giọng đã bình tĩnh trở lại phần nào. "Để chú ở đây một lát."
Nam gật đầu, cất tờ hồ sơ vào cặp, chào chú rồi bước ra khỏi phòng máy. Cánh cửa sắt khép lại sau lưng cậu, và lần này, qua ô cửa kính nhỏ, cậu còn kịp thấy chú Tư ngồi xuống trước dãy server, tay đặt lên bàn phím nhưng chưa gõ gì, đầu cúi thấp, như đang cầu nguyện điều gì đó chỉ riêng ông mới hiểu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →