🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối thứ Tư, phòng riêng của Nam, cửa đóng kín dù không ai khác ở nhà lúc này ngoài mẹ đang xem tivi dưới phòng khách. Cậu ngồi trên giường, điện thoại cầm chặt trong tay, màn hình sáng lên tên đã lưu từ hơn một tháng trước: "Linh (mới)".

Cậu đã tập dượt câu mở đầu trong đầu không biết bao nhiêu lần suốt mấy ngày qua, nhưng tới lúc này, mọi câu chữ chuẩn bị sẵn đều như bốc hơi hết, chỉ còn lại cảm giác hồi hộp dâng lên tận cổ họng.

Cậu hít một hơi dài, bấm nút gọi.

Chuông đổ ba tiếng, rồi có tiếng bắt máy.

"A lô?" Giọng bên kia vang lên, khác hẳn giọng Nam vẫn nhớ, trầm hơn, nhanh hơn, pha chút âm điệu lạ mà cậu đoán là ảnh hưởng từ giọng địa phương nơi Linh đang sống.

"Alo, Linh hả?" Nam hỏi, giọng hơi run.

Một khoảng lặng ngắn ở đầu dây bên kia. "Ai đó?"

"Mình là Nam nè. Nam học chung lớp 8A2 hồi đó."

Lại một khoảng lặng, dài hơn lần trước, đủ để Nam nghĩ có lẽ Linh đã quên mất mình, hoặc tệ hơn, cố tình không muốn nhớ ra.

"Nam... hả?" Giọng Linh cuối cùng cũng cất lên, có chút bối rối. "Ủa sao tự nhiên gọi tao vậy Nam? Vy nói có người muốn liên lạc nhưng tao tưởng... thôi kệ, mày khoẻ không?"

"Mình khoẻ. Còn Linh?"

"Ổn. Học lớp mười ở đây, cũng bình thường thôi." Giọng Linh vẫn còn giữ khoảng cách, không hẳn lạnh lùng nhưng cũng chưa thật sự cởi mở.

Nam không biết bắt đầu từ đâu, những câu hỏi cậu chuẩn bị sẵn về Giọng Vắng, về hệ thống, về mọi thứ đang xảy ra ở trường cũ, giờ nghe có vẻ quá đường đột để mở lời ngay từ phút đầu tiên.

"Linh... dạo này sống ổn không? Ba mẹ khoẻ không?" cậu hỏi, chọn cách an toàn hơn.

"Ổn. Ba đi làm công nhân, mẹ buôn bán nhỏ ở chợ gần nhà. Cũng đỡ hơn hồi mới chuyển lên nhiều rồi." Giọng Linh dần bớt căng thẳng hơn một chút. "Còn mày? Vẫn học ở Trường Xuân hả?"

"Ừ, giờ lên cấp ba luôn rồi, trường vẫn vậy, chỉ sáp nhập thêm mấy thứ mới."

Cuộc trò chuyện tiếp tục trôi qua với những câu hỏi thăm bình thường, về bạn bè cũ, về việc học, về những thay đổi nhỏ ở cả hai nơi. Nam nhận ra, càng nói chuyện, giọng Linh càng tự nhiên hơn, thỉnh thoảng bật cười khi nhắc tới vài kỷ niệm cũ hồi còn học chung, tiếng cười thật, không giống chút nào với thứ âm thanh tròn trịa lạ lùng cậu từng nghe qua hệ thống điểm danh.

"Ê, mà sao tự nhiên mày lại nhớ tới tao vậy?" Linh hỏi, sau một lúc trò chuyện đã bớt gượng gạo hơn nhiều. "Bao nhiêu năm rồi có liên lạc gì đâu."

Nam im lặng một giây, biết đây là câu hỏi cậu không thể tránh né mãi được, nhưng cũng chưa sẵn sàng kể hết mọi chuyện ngay trong cuộc gọi đầu tiên này.

"Mình... có chuyện muốn hỏi Linh," cậu nói, chọn lời cẩn thận. "Nhưng chuyện hơi dài, mình sợ nói qua điện thoại một lần không hết được. Linh có thể cho mình gọi lại vào một dịp khác, nói kỹ hơn được không?"

Linh im lặng một lúc, có vẻ tò mò nhưng cũng không ép. "Ừ được, gọi lại đi. Chỉ là... mày làm tao hơi lo đó, nghe giọng nghiêm trọng quá."

"Không có gì đáng lo đâu," Nam trấn an, dù trong lòng không hoàn toàn chắc chắn điều đó là sự thật. "Chỉ là chuyện cần thời gian để nói cho rõ thôi."

Cuộc gọi kết thúc sau đó không lâu, với lời hẹn sẽ nói chuyện lại vào cuối tuần. Nam đặt điện thoại xuống, thở ra một hơi dài, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa căng thẳng cùng lúc, biết rằng cuộc gọi thật sự quan trọng vẫn còn ở phía trước.

Cậu nằm xuống giường, tay vẫn còn cầm điện thoại, mở lại lịch sử cuộc gọi vừa kết thúc, nhìn con số thời lượng hiện lên: hai mươi hai phút. Với Nam, đó là hai mươi hai phút dài nhất cậu từng trải qua trong suốt gần hai năm, nhưng cũng là hai mươi hai phút khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn bất kỳ điều gì khác kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.

Cậu gõ vào sổ tay một dòng ngắn, khác hẳn những dòng log kỹ thuật thường lệ:

Log 4/3, 21h50: gọi được cho Linh. Giọng bạn ấy khác nhiều, nhưng vẫn là Linh, vẫn hay cười giống hồi xưa. Chưa kể chuyện Giọng Vắng, hẹn cuối tuần nói tiếp. Mừng vì ít nhất mình đã dám gọi.

Cậu gấp sổ tay lại, tắt đèn bàn học, nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, cậu chìm vào giấc ngủ mà không còn nghĩ ngợi về những con số khớp giọng đang giảm dần, chỉ còn lại cảm giác ấm áp mơ hồ của một cuộc trò chuyện đã trì hoãn quá lâu, cuối cùng cũng được bắt đầu.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →