🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng phát thanh sau giờ học, nắng chiều đầu tháng Ba đã bắt đầu gắt hơn hẳn những tháng trước, hắt qua cửa sổ một màu cam nóng bức khác hẳn ánh sáng dịu nhẹ của mùa gió chướng. Nam, Phương Anh và thầy Bách ngồi quanh chiếc bàn nhỏ, không khí nặng nề hơn mọi cuộc họp trước đó.

Nam vừa kể lại chuyện bị hệ thống nhận nhầm trước cả lớp sáng thứ Hai, cùng với những con số khớp giọng giảm dần suốt mấy tuần qua mà cậu giấu kín tới tận bây giờ. Cậu lấy sổ tay ra, lật cho cả hai xem dãy số cậu đã ghi lại từng ngày: tám mươi chín phẩy năm, tám mươi bảy phẩy hai, bảy mươi tám, một đường đi xuống rõ ràng không thể chối cãi.

Phương Anh cầm cuốn sổ, đọc lại từng dòng, gương mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang một nỗi giận lẫn lo lắng không giấu được. "Mày giấu tụi tao chuyện này bao lâu rồi?"

"Từ sau ca của Sơn," Nam đáp, cúi đầu. "Tao xin lỗi."

"Sao em không nói sớm hơn?" thầy Bách hỏi, giọng vừa trách vừa lo lắng.

"Con sợ mọi người sẽ bắt con dừng lại," Nam thành thật đáp. "Con sợ nếu biết cái giá thật sự là gì, tụi mình sẽ không dám làm tiếp cho những người còn lại."

Phương Anh im lặng, tay siết chặt cây bút, cảm giác có lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn mức độ nghiêm trọng đằng sau những câu trả lời qua loa của Nam suốt thời gian qua.

"Vậy giờ mình tính sao?" cô hỏi, nhìn thầy Bách.

Thầy Bách xoa hai tay vào nhau, suy nghĩ một lúc lâu trước khi lên tiếng. "Thầy nghĩ, chính vì cái giá này có thật, mình càng cần đẩy nhanh việc xử lý dứt điểm, đặc biệt là trường hợp của Linh, trước khi có chuyện gì tệ hơn xảy ra với em, Nam."

"Nhưng nếu con tiếp tục làm thủ tục, con sẽ càng mất thêm," Nam nói, dù trong lòng cậu đã có sẵn quyết định.

"Đúng vậy," thầy Bách gật đầu, "nên lần này, có lẽ không nên là em đứng ra làm nữa. Để thầy hoặc người khác thực hiện thay, còn em thì tập trung vào phần chuẩn bị, xác nhận thông tin."

Nam định phản đối, nhưng rồi nhận ra thầy nói có lý, cậu gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút áy náy vì để người khác gánh thay phần rủi ro.

"Còn một chuyện nữa thầy cần báo cho hai em," thầy Bách nói, mở laptop, chiếu lên một email vừa nhận sáng nay. "Đoàn thẩm định của Sở Giáo dục sẽ tới trường làm việc, đánh giá chính thức dự án thí điểm, để quyết định có gia hạn tài trợ và mở rộng ra các trường khác hay không."

"Khi nào ạ?" Phương Anh hỏi.

Thầy Bách chỉ vào lịch treo tường, gạch một đường đỏ đậm vào một ngày cụ thể. "Báo cáo cuối kỳ phải nộp Sở đầu tháng Sáu. Đoàn thẩm định dự kiến tới làm việc trước đó khoảng một tuần. Mình có chưa tới hai tháng để giải quyết mọi chuyện trước khi báo cáo đó được gửi đi, mang theo con số 'khớp giọng chín mươi chín phần trăm' như một thành tích, trong khi thực chất phần lớn con số đó tới từ chính những Giọng Vắng."

Cả ba nhìn nhau, hiểu rằng khung thời gian giờ đã trở nên rất cụ thể, không còn mơ hồ như trước.

"Vậy mình bắt đầu từ đâu?" Nam hỏi.

"Từ Linh," thầy Bách đáp, không chút do dự. "Đó là trường hợp mình hiểu rõ nhất, và cũng là lý do khiến tất cả chuyện này bắt đầu. Nhưng lần này, phải làm đúng cách, có sự đồng ý của người thật, chứ không chỉ dựa vào hồ sơ giấy như những lần trước."

Nam gật đầu, nghĩ tới số điện thoại mới của Linh vẫn còn nằm im trong danh bạ suốt gần một tháng qua, chưa từng được nhắn một chữ nào. Cậu biết, đã tới lúc không thể trì hoãn thêm được nữa.

Buổi họp kết thúc khi trời đã ngả chiều muộn, ba người thu dọn đồ đạc trong im lặng, mỗi người mang theo một phần trách nhiệm mới vừa được phân công. Trước khi ra về, Phương Anh nắm lấy tay Nam một giây, không nói gì, chỉ siết nhẹ, như một lời hứa sẽ không để cậu tự mình gánh vác mọi chuyện thêm lần nào nữa.

Hết Chương 36

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 37
← TrướcTiếp →