Sáng thứ Hai, lớp 10A1, giờ điểm danh đầu tiết. Cô chủ nhiệm đứng trước bảng tương tác, màn hình lớn hiển thị danh sách lớp, mỗi tên học sinh đọc lên sẽ tự động hiện kết quả khớp giọng sau khi các em đáp lời qua micro gắn trên bàn giáo viên. Đây là buổi điểm danh trực tiếp đầu tiên trước cả lớp kể từ khi hệ thống chính thức thay thế hoàn toàn cách điểm danh bằng giấy bút cũ, một cột mốc nhà trường từng thông báo đầy tự hào trong buổi họp phụ huynh tháng trước.
Nam ngồi bàn cuối như thường lệ, tay vẫn cầm bút, giả vờ ôn lại bài cũ trong lúc chờ tới lượt tên mình, nhưng thật ra đầu óc cậu đang nghĩ về đoạn ghi âm cuối cùng của Trần Quốc Huy, về ánh mắt cô Diễm hôm gặp mặt, về mọi thứ trừ buổi điểm danh sắp diễn ra.
"Trịnh Bảo Nam," cô đọc, giọng đều đều quen thuộc của buổi sáng thứ Hai.
"Có ạ," Nam đáp, giọng bình thường như mọi ngày.
Màn hình phía trên bảng hiện lên dòng chữ: ĐIỂM DANH — TRỊNH BẢO NAM — KHỚP GIỌNG 61% — CẦN XÁC NHẬN LẠI. Ngay sau đó, một dòng khác chớp lên bất thường: hệ thống gợi ý tên một bạn khác ngồi gần Nam, với chỉ số khớp cao hơn.
Cả lớp cười ồ lên, vài đứa trêu chọc: "Ê Nam, mày với thằng Tú giọng giống nhau vậy hả?" Cô chủ nhiệm nhíu mày, nhìn lại màn hình, gọi tên Nam lần hai.
"Trịnh Bảo Nam," cô lặp lại, giọng có phần dò hỏi.
"Có ạ, dạ có em," Nam đáp lại, cố giữ giọng bình thường, dù tim cậu đang đập nhanh hơn hẳn.
Lần này màn hình hiện khớp giọng bảy mươi tám phần trăm, đủ để hệ thống chấp nhận, nhưng vẫn thấp hơn nhiều so với mức chín mươi mấy phần trăm cậu từng có trước đây. Cô chủ nhiệm gật đầu, tiếp tục gọi tên học sinh khác, coi đây chỉ là một lỗi vặt của hệ thống còn mới, không đáng bận tâm nhiều.
Nhưng với Nam, đây không phải một lỗi vặt. Cậu ngồi im, hai tay đặt trên bàn, cảm giác cả lớp học như đang xoay chậm lại quanh cậu, tiếng cười đùa của các bạn nghe xa xăm, không thực. Cậu nhớ tới cấp độ chú Tư từng ngập ngừng nhắc tới, tới những gì cậu đọc được trong log của các Giọng Vắng khác: bị nhận nhầm là bước đầu tiên, trước khi tới mức không được nhận ra nữa.
Cậu đưa tay lên, định chỉnh lại tai nghe vẫn thường quàng quanh cổ, nhưng bàn tay chạm vào khoảng trống. Cậu nhìn xuống, thấy tai nghe đã tuột khỏi cổ từ lúc nào, rơi xuống vai, mà cậu không hề hay biết.
Phương Anh, ngồi bàn phía trước chếch sang một bên, quay lại nhìn Nam, ánh mắt lo lắng thoáng qua, nhưng không dám hỏi gì ngay giữa lớp học đông người. Cô chỉ khẽ gật đầu ra hiệu, một cử chỉ nhỏ mang ý nghĩa "để lát nữa nói chuyện", rồi quay lại phía trước khi cô chủ nhiệm tiếp tục điểm danh.
Buổi học trôi qua với Nam như một màn sương mờ, cậu ngồi đó, mắt nhìn lên bảng, tai nghe giảng bài, nhưng đầu óc hoàn toàn chìm trong những con số: tám mươi chín phẩy năm, tám mươi bảy phẩy hai, giờ tới bảy mươi tám. Một đường đi xuống rõ ràng, không còn nghi ngờ gì nữa, và cậu biết, cái giá thầy Bách từng ngập ngừng cảnh báo đang bắt đầu hiện rõ thành hình, ngay trước mắt cả lớp, dù không ai ngoài cậu nhận ra ý nghĩa thật sự của nó.
Tới giờ ra chơi, cậu chưa vội tìm Phương Anh, chỉ ngồi lại bàn một mình, nhìn xuống chiếc tai nghe đã tuột khỏi cổ, đặt lại nó cẩn thận, như thể một hành động nhỏ đó có thể kéo lại được điều gì đó đang dần trôi ra khỏi tầm kiểm soát của cậu.
Đứa bạn tên Tú, người vừa bị hệ thống gợi ý nhầm thành Nam lúc nãy, chạy tới vỗ vai cậu cười đùa: "Ê, hệ thống chắc bị lỗi phông chữ gì đó, ghép tên tao với mày kỳ cục thấy ghê. Mày ổn không, mặt mày tái xanh kìa."
"Tao ổn," Nam đáp, cố nặn ra một nụ cười. "Chắc hôm nay hơi mệt thôi."
Tú không nghi ngờ gì thêm, vỗ vai cậu lần nữa rồi chạy ra ngoài chơi cùng đám bạn khác, để lại Nam ngồi một mình giữa lớp học đã vãn gần hết người, ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ, rọi lên chiếc bàn trống trải xung quanh cậu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →