🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê cóc trước cổng trường, cùng chỗ ngồi cũ, cùng bà chủ quán quen mặt. Nam và Phương Anh ngồi xuống, nhưng lần này không ai gọi nước ngay, cả hai đều còn nặng trĩu tâm trạng sau khi Nam kể lại toàn bộ buổi gặp cô Diễm. Trời chiều nay âm u hơn mọi hôm, mây xám kéo về báo hiệu một cơn mưa trái mùa sắp tới, gió thổi mạnh làm mấy tấm bạt che quán kêu phần phật.

Bà chủ quán, thấy hai đứa ngồi lâu không gọi gì, tự bưng ra hai ly trà đá mời trước, cười hiền: "Hai đứa hôm nay coi bộ có chuyện buồn hả? Cô cho uống trước, chừng nào muốn gọi gì thêm thì gọi."

"Vậy giờ tính sao?" Phương Anh hỏi, giọng trầm hơn thường lệ.

"Tao không biết," Nam thành thật. "Cô ấy nói sẽ 'xem xét lại', nhưng nghe không có gì chắc chắn cả. Có khi chỉ là cách nói để đuổi khéo tụi mình thôi."

Phương Anh gọi hai ly cà phê sữa đá, nhưng khi nước mang ra, cả hai đều để yên đó, không ai uống ngay.

"Nếu cô Diễm quyết định ỉm chuyện này luôn, thì thầy Bách sẽ ra sao?" Phương Anh hỏi tiếp, nỗi lo hiện rõ trên mặt. "Thầy còn đang thử việc, mà giờ đã trực tiếp đối đầu với cấp trên rồi."

"Tao cũng lo chuyện đó," Nam gật đầu. "Nếu chuyện này lộ ra ồn ào, biết đâu nhà trường lại gọi phụ huynh lên làm việc, mà mẹ mày ca kíp ở siêu thị đâu có dễ xin nghỉ."

Phương Anh im lặng một lúc, nghĩ tới mẹ, tới những buổi tối mẹ về nhà mệt lả sau ca làm, tới hình ảnh mẹ luôn cố gắng giữ mọi thứ êm xuôi vì hoàn cảnh gia đình đơn thân không muốn gây thêm rắc rối nào, đặc biệt là chuyện liên quan tới trường học của con gái.

"Mày nghĩ mình nên dừng lại không?" cô hỏi, giọng nhỏ hẳn.

Nam không trả lời ngay, nhìn xuống ly cà phê sữa đá đang tan dần, những giọt nước đọng bên ngoài ly chảy xuống làm ướt cả mặt bàn nhựa.

"Tao không biết," cậu nói sau một lúc. "Nhưng nếu mình dừng lại bây giờ, thì tất cả những Giọng Vắng kia, kể cả Linh, sẽ vẫn cứ mờ dần đi mỗi ngày mà không ai làm gì cả. Tao không nghĩ tao chịu được điều đó."

Phương Anh gật đầu chậm, hiểu cảm giác đó, nhưng vẫn còn nỗi lo hiện rõ trong mắt.

"Nhưng nếu dừng lại," cô nói, giọng cứng hơn, như đang tự thuyết phục chính mình, "ai nói cho Linh biết? Ai nói cho tất cả những người kia biết vì sao họ vẫn mắc kẹt trong cái hệ thống đó mỗi sáng?"

Câu hỏi đó treo giữa hai người một lúc lâu, không ai vội trả lời. Xe cộ vẫn qua lại ngoài cổng trường, tiếng còi xe, tiếng rao hàng rong, tất cả vẫn bình thường như mọi ngày, đối lập với sức nặng của cuộc trò chuyện đang diễn ra ở góc quán nhỏ này.

"Vậy mình không dừng," Nam nói cuối cùng, giọng chắc chắn hơn. "Nhưng mình cần cẩn thận hơn, không để ai trong nhóm phải chịu thiệt hại quá lớn vì chuyện này. Đặc biệt là thầy Bách."

Phương Anh gật đầu đồng ý, cuối cùng cũng cầm ly cà phê lên uống một ngụm, dù đá đã tan gần hết, nước chỉ còn nhàn nhạt vị ngọt béo quen thuộc.

Đèn đường bắt đầu bật sáng khi trời chuyển tối, hắt ánh vàng lên mặt bàn nhựa, lên hai ly nước đã vơi, lên hai gương mặt còn đang mang nặng những suy nghĩ chưa có lời giải đáp trọn vẹn.

Vài hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, bà chủ quán vội kéo tấm bạt che kín hơn, dặn hai đứa ngồi nán lại chờ mưa tạnh bớt rồi hẵng về. Nam nhìn ra màn mưa mỏng đang giăng trước quán, nghĩ tới câu hỏi của Phương Anh vẫn còn văng vẳng, và tự nhủ dù con đường phía trước có khó khăn tới đâu, cậu cũng không thể là người quay lưng lại giữa chừng, không phải lần này.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →