🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Văn phòng Phó Hiệu trưởng gọn gàng, ngăn nắp tới mức gần như không có gì thừa: một bàn làm việc bóng loáng, một kệ sách xếp thẳng hàng, một chậu cây cảnh nhỏ đặt góc bàn. Cô Diễm ngồi sau bàn, tay đan trước mặt, đối diện là thầy Bách và Nam, cả hai đứng chứ không ngồi xuống ghế được mời.

"Mời hai thầy trò ngồi," cô Diễm nói, giọng vẫn điềm đạm như mọi khi.

Thầy Bách ngồi xuống, đặt tập hồ sơ log lỗi lên bàn, mở ra trang đầu tiên. Nam ngồi cạnh, im lặng theo đúng lời dặn, chỉ quan sát.

"Em xin phép trình bày trực tiếp," thầy Bách bắt đầu, giọng cố giữ vững dù Nam nhận ra tay thầy hơi run khi lật từng trang. "Hệ thống Điểm Danh Bằng Giọng Nói đang có một lỗi nghiêm trọng, liên quan tới việc mô hình được huấn luyện trên dữ liệu ghi âm cũ từ năm 2018, dẫn tới hiện tượng khớp giọng sai với những học sinh đã rời trường từ nhiều năm trước."

Cô Diễm nghe, gương mặt không đổi sắc nhiều, chỉ khẽ nhíu mày. "Thầy có bằng chứng cụ thể không?"

Thầy Bách đẩy tập hồ sơ về phía cô, chỉ vào từng dòng log, từng ngày tháng, từng tên. Cô Diễm cầm lên, lật qua vài trang, đọc lướt nhanh, thái độ của một người đã quen xử lý báo cáo.

"Thầy báo cáo chuyện này từ khi nào?" cô hỏi, không ngẩng lên.

"Em phát hiện từ đầu tháng Chín, nhưng chỉ chắc chắn đủ để báo cáo chính thức từ khoảng cuối tháng đó," thầy Bách đáp.

Cô Diễm đặt tập hồ sơ xuống, nhìn thẳng vào thầy Bách, rồi liếc qua Nam một cái, ánh mắt dừng lại đó lâu hơn một giây trước khi quay lại thầy Bách.

"Thầy Bách, thầy có biết cô đã nhận được báo cáo tương tự từ cuối tháng Chín không?"

Căn phòng chợt lặng đi. Nam ngồi thẳng dậy, không kìm được sự ngạc nhiên hiện lên mặt, dù đã cố giữ im lặng như đã hứa.

"Cô... đã biết rồi ạ?" thầy Bách hỏi, giọng chững lại.

"Cô nhận được một báo cáo kỹ thuật ngắn từ hệ thống giám sát nội bộ, ghi nhận tỉ lệ bất thường ở một số trường hợp khớp giọng," cô Diễm nói, giọng vẫn giữ vẻ hành chính, không nao núng. "Cô đã yêu cầu bộ phận kỹ thuật xử lý nội bộ, theo dõi thêm trước khi đưa vào báo cáo chính thức. Đây là quy trình quản lý rủi ro bình thường, không có gì bất thường cả."

"Nhưng đó không chỉ là một lỗi kỹ thuật thông thường," Nam buột miệng, không kìm được nữa dù đã hứa chỉ ngồi nghe. "Đó là giọng nói thật của những học sinh đã rời trường, dữ liệu của họ chưa từng được xin phép, và giờ vẫn đang bị dùng mà không ai biết."

Cô Diễm nhìn Nam, không tỏ vẻ giận dữ, chỉ có một thoáng ngạc nhiên rồi trở lại điềm tĩnh.

"Cô hiểu các em lo lắng," cô nói, giọng chậm rãi, từng chữ như đã cân nhắc kỹ. "Nhưng mọi kết luận phải dựa trên báo cáo chính thức, không thể vội vàng đưa ra ngoài khi chưa có đánh giá đầy đủ. Việc này liên quan tới hợp đồng tài trợ của trường, liên quan tới rất nhiều người, không đơn giản như các em nghĩ."

Cô ngừng lại, nhìn thẳng vào Nam, giọng hạ thấp hơn một chút, nhưng vẫn đủ rõ để mang một sắc thái cảnh cáo ngầm.

"Đừng để việc này ảnh hưởng tới thầy Bách, em à. Thầy ấy còn đang trong thời gian thử việc, và cô tin thầy ấy hiểu rõ hơn ai hết những gì đang bị đặt lên bàn cân lúc này."

Thầy Bách im lặng, không đáp lại câu đó, chỉ cúi đầu nhìn xuống tập hồ sơ trên bàn. Nam nhìn thầy, rồi nhìn cô Diễm, cảm giác một áp lực vô hình vừa được đặt lên cả ba người trong phòng, không ai nói thêm gì trong vài giây dài đằng đẵng.

"Cô sẽ xem xét lại vấn đề này," cô Diễm nói cuối cùng, đứng dậy, ra hiệu buổi gặp kết thúc. "Cảm ơn thầy đã báo cáo. Chuyện còn lại, để cô lo."

Thầy Bách và Nam đứng dậy, chào cô, bước ra khỏi văn phòng. Cửa khép lại sau lưng họ, và cả hai đứng im lặng một lúc ngoài hành lang, không ai nói được gì ngay, mỗi người mang theo một cảm giác nặng nề khác nhau về những gì vừa xảy ra trong căn phòng đó.

"Thầy xin lỗi vì đã im lặng lúc đó," thầy Bách nói cuối cùng, giọng nhỏ hẳn. "Thầy biết đáng lẽ nên nói lại, nhưng thầy... thầy sợ thật."

Nam nhìn thầy, không trách móc, chỉ gật đầu. "Con hiểu mà thầy. Ít nhất giờ mình biết chắc chắn cô Diễm đã biết từ đầu, không còn là nghi ngờ nữa."

Hai người đi xuống cầu thang trong im lặng, mỗi bước chân đều nặng nề hơn bình thường, tiếng guốc gõ đều đều của một giáo viên nào đó đi ngang qua vọng lại từ tầng dưới, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm cả hai.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →