Hành lang gần văn phòng Ban giám hiệu giờ ra chơi thường vắng học sinh qua lại, vì đây không phải lối đi tắt tới căn tin hay sân chơi. Phương Anh tình cờ đi ngang, định ghé phòng photocopy in tài liệu CLB, tay ôm một xấp kịch bản bản tin cần nhân bản gấp cho buổi ghi hình chiều nay, khi nghe thấy giọng cô Diễm vọng ra từ phòng làm việc, cửa khép hờ không đóng hẳn.
Cô đang nói chuyện điện thoại, giọng vẫn giữ vẻ điềm đạm quen thuộc, nhưng có gì đó trong nhịp nói khiến Phương Anh khựng lại, nép sát vào cột trụ gần đó, không cố ý nghe lén nhưng cũng không bước đi ngay.
"...dạ em hiểu, báo cáo giữa kỳ sẽ nộp đúng hạn tháng Giêng. Về mấy trường hợp cần theo dõi thêm, em đã giao cho bộ phận kỹ thuật xử lý nội bộ rồi ạ, chưa cần đưa vào báo cáo chính thức đâu..." Cô dừng lại, nghe người bên kia nói gì đó, rồi tiếp: "Dạ, em hiểu áp lực chỉ tiêu, em sẽ cố gắng giữ đúng cam kết với bên tài trợ."
Phương Anh đứng im, cố ghi nhớ từng câu, dù không hiểu hết ngữ cảnh cuộc gọi là với ai, chỉ nhận ra cụm từ "trường hợp cần theo dõi thêm" nghe quen tới lạ, gần giống cách nói tránh mà người lớn hay dùng khi không muốn gọi thẳng tên một vấn đề.
Cuộc gọi kết thúc, tiếng bước chân từ trong phòng vọng ra gần cửa. Phương Anh vội quay lưng, giả vờ đang xem gì đó trên điện thoại, bước chậm rãi như đang trên đường tới nơi khác.
Cửa phòng mở hẳn, cô Diễm bước ra, thấy Phương Anh đứng gần đó, dừng lại một giây.
"Em là học sinh lớp nào?" cô hỏi, giọng nhẹ nhàng, lịch sự như mọi khi trước học sinh.
"Dạ em lớp 10A1 ạ, em đang tìm phòng photocopy," Phương Anh đáp, cố giữ giọng bình thường nhất có thể.
"Phòng đó ở cuối dãy bên kia, qua khỏi cầu thang là thấy," cô Diễm chỉ tay, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, nhưng ánh mắt cô lướt qua Phương Anh một lượt, như đang cố nhớ hoặc đánh giá điều gì đó. "Cảm ơn em đã hỏi thăm đường."
"Dạ, em cảm ơn cô." Phương Anh cúi đầu chào, bước đi theo hướng được chỉ, tim đập nhanh hơn bình thường dù cô không làm gì sai, chỉ đơn giản là đứng gần một cánh cửa đang mở.
Đi được một đoạn, cô ngoái lại nhìn, thấy cô Diễm vẫn đứng đó, không quay vào phòng ngay, mắt vẫn dõi theo bóng Phương Anh khuất dần sau góc hành lang.
Tới phòng photocopy, tay Phương Anh run nhẹ khi đặt xấp kịch bản lên máy, khiến chị nhân viên phụ trách phải hỏi lại hai lần mới rõ số bản cần in. Cô đứng chờ máy chạy, đầu óc vẫn còn văng vẳng từng câu vừa nghe được, cố sắp xếp lại theo đúng trình tự để không quên chi tiết nào khi kể lại cho Nam.
Tới giờ ra chơi tiếp theo, Phương Anh tìm gặp Nam ngay, kể lại toàn bộ những gì vừa nghe được, giọng vẫn còn chút hồi hộp chưa nguôi hẳn.
"'Trường hợp cần theo dõi thêm' — nghe giống hệt cách nói về mấy Giọng Vắng, đúng không?" cô hỏi, sau khi kể xong.
"Tao nghĩ vậy," Nam đáp, gương mặt trầm ngâm. "Và cô ấy nói 'xử lý nội bộ, chưa cần đưa vào báo cáo chính thức'. Đúng như thầy Bách từng nghi ngờ."
Hai đứa nhìn nhau, không cần nói thêm cũng hiểu rằng buổi gặp thầy Bách sắp xếp với cô Diễm, dù chưa diễn ra, đang càng lúc càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.
"Mày nghĩ mình có nên báo trước cho thầy Bách biết chuyện này không?" Phương Anh hỏi, giọng còn chút do dự.
"Nên," Nam gật đầu chắc chắn. "Thầy cần biết trước khi gặp cô Diễm, để không bị động nếu cô ấy nói gì đó úp mở."
Cả hai quyết định sẽ tìm gặp thầy Bách ngay sau giờ học, không đợi tới hôm sau, vì cảm giác thời gian đang gấp rút hơn bao giờ hết, mỗi ngày trôi qua đều có nguy cơ thêm một Giọng Vắng khác mờ dần đi mà không ai kịp làm gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →