Phòng Tin học chiều thứ Năm, thầy Bách trải rộng toàn bộ bản hợp đồng in ra giấy, không chỉ phần phụ lục điều khoản chín mươi lăm phần trăm Nam từng đọc, mà cả những trang cuối cùng ít ai để ý tới. Cả bàn làm việc gần như kín hết chỗ trống, hai chồng giấy xếp cao, một chồng thầy đã đọc, một chồng chưa.
"Mấy hôm nay thầy gần như không ngủ đủ giấc," thầy Bách nói, giọng có phần khàn hơn mọi khi, mắt thâm quầng rõ rệt. "Cứ tối nào cũng ngồi đọc lại từng trang, sợ bỏ sót chi tiết nào."
"Thầy đọc lại kỹ hơn mấy hôm nay," thầy nói, lật tới trang gần cuối. "Và thầy tìm thấy cái này."
Ở góc một trang phụ lục về quy trình xử lý dữ liệu, có một dòng chữ viết tay bằng bút đỏ, chen vào lề giấy, nét chữ nhỏ nhưng dứt khoát: "xem lại mục xoá dữ liệu".
"Chữ này không phải của thầy," thầy Bách nói, "và chắc chắn không phải của bên EduVoice, vì bản hợp đồng gốc họ gửi là file mềm, không có bản in nào lưu ở trường trước khi thầy tự in ra làm việc. Nghĩa là ai đó bên phía trường đã đọc bản in này, và đã để lại ghi chú."
Nam nhìn dòng chữ đỏ, cảm giác một mối liên hệ đang dần hình thành. "Có cách nào biết là ai viết không ạ?"
Thầy Bách mở một ngăn tủ, lấy ra một tập thông báo nội bộ cũ, những văn bản có chữ ký của các thành viên ban giám hiệu từng gửi cho giáo viên trong trường. Thầy lật tìm, dừng lại ở một thông báo về lịch họp chuyên môn đầu năm, có chữ ký viết tay cuối trang.
"Cô Diễm ký cái này," thầy nói, đặt hai tờ giấy cạnh nhau, chỉ vào nét chữ. Nam cúi xuống nhìn kỹ, so sánh: cùng một cách viết chữ "x" hơi nghiêng, cùng cách nhấn bút ở cuối mỗi chữ, không giống hệt một trăm phần trăm nhưng đủ gần để không thể coi là trùng hợp ngẫu nhiên.
"Vậy là cô Diễm đã đọc hợp đồng này, và cô ấy biết có vấn đề với mục xoá dữ liệu, nhưng không làm gì cả," Nam nói, giọng nặng hơn.
"Có thể," thầy Bách gật đầu, dù giọng vẫn giữ sự thận trọng của một người quen làm việc với bằng chứng. "Nhưng thầy chưa chắc chắn hoàn toàn, chỉ là nét chữ rất giống. Mình cần cẩn thận trước khi kết luận."
Nam ngồi xuống ghế, nhìn hai tờ giấy đặt cạnh nhau, nghĩ tới hình ảnh cô Diễm trong những lần phát biểu ở lễ khai giảng, giọng điềm đạm, luôn nhắc tới "chuyển đổi số tiên phong" như một thành tích đáng tự hào. Nếu đúng là cô đã biết về lỗ hổng này từ sớm mà vẫn im lặng, thì hình ảnh đó và sự thật đằng sau nó cách nhau một khoảng rất xa.
"Giờ mình làm gì tiếp?" Nam hỏi.
"Thầy nghĩ đã tới lúc phải nói chuyện trực tiếp với cô ấy," thầy Bách đáp, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát hơn mọi lần trước. "Không thể cứ lặng lẽ điều tra mãi được, nhất là khi mình đã có đủ bằng chứng để đặt câu hỏi thẳng. Thầy sẽ xin gặp cô ấy, chính thức, có báo cáo đầy đủ."
"Con đi cùng được không ạ?"
Thầy Bách ngần ngừ một lúc. "Được, nhưng em chỉ ngồi nghe thôi, để thầy nói chính. Đây là chuyện người lớn cần giải quyết, và thầy không muốn em bị liên luỵ nhiều hơn mức cần thiết."
Nam gật đầu, dù trong lòng không hoàn toàn yên tâm với vai trò chỉ ngồi nghe. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, chiều muộn đang buông xuống, ánh đèn hành lang bắt đầu bật sáng lẻ tẻ, và cậu biết, cuộc gặp sắp tới sẽ là một bước ngoặt quan trọng, dù chưa biết nó sẽ dẫn tới điều gì.
Thầy Bách thu dọn lại chồng giấy, xếp ngay ngắn vào một túi hồ sơ riêng, tay hơi run khi khép nắp túi lại. "Thầy sẽ nhắn tin xin lịch hẹn với cô Diễm ngay tối nay. Càng để lâu, thầy càng sợ mình mất can đảm."
"Con tin thầy sẽ làm đúng thôi ạ," Nam nói, cố gắng tiếp thêm chút vững tâm cho người thầy trước mặt, dù chính cậu cũng không chắc chắn hoàn toàn mọi chuyện sẽ suôn sẻ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →