Sáng thứ Tư, Nam đạp xe tới trường như mọi ngày, con đường quen thuộc qua mấy con hẻm nhỏ trước khi ra tới đường lớn. Cậu vừa đạp vừa nghĩ ngợi vu vơ, đầu óc chưa hoàn toàn tỉnh táo vì tối qua ngủ muộn, khi điện thoại trong túi áo rung lên một tin nhắn.
Cậu tấp xe vào lề, rút điện thoại ra xem. Tin nhắn từ Vy, dài hơn cậu tưởng:
"Chào Nam, xin lỗi trả lời trễ, tối qua mình phải suy nghĩ một chút. Mình vẫn giữ liên lạc với Linh, không thường xuyên lắm nhưng vẫn nhắn tin qua lại vài lần một năm. Mình hỏi Linh trước rồi, bạn ấy đồng ý cho mình gửi số mới cho Nam. Đây nè: [số điện thoại]. Linh nói Nam cứ nhắn tin trước, đừng gọi thẳng, bạn ấy hơi ngại nói chuyện điện thoại với người lâu rồi không liên lạc."
Nam đọc đi đọc lại tin nhắn, tim đập nhanh hơn cả lúc đạp xe lên dốc. Cậu nhìn dãy số hiện trên màn hình, một dãy số hoàn toàn xa lạ, không liên quan gì tới số cũ cậu vẫn còn lưu trong danh bạ nhưng đã không còn liên lạc được từ lâu.
Cậu đứng giữa vỉa hè, xe cộ qua lại tấp nập giờ cao điểm sáng, tiếng còi xe, tiếng rao hàng của mấy gánh hàng rong bán xôi bán bánh mì, tất cả trở thành âm thanh nền mờ nhạt so với dòng chữ đang hiện trên màn hình điện thoại cậu. Một bác chạy xe ôm công nghệ đậu sát lề gần đó, thấy Nam đứng thất thần giữa đường, hỏi vọng qua có cần giúp gì không, khiến cậu giật mình nhận ra mình đã đứng bất động quá lâu, vội cảm ơn rồi dắt xe đi tiếp vào lề an toàn hơn.
Cậu gõ số vào danh bạ, tay hơi run, đặt tên liên hệ: "Linh (mới)". Cậu nhìn cái tên đó một lúc, ngón tay lơ lửng trên nút gọi, nhưng cuối cùng không bấm, nhớ lời dặn của Vy rằng nên nhắn tin trước.
Cậu mở khung soạn tin nhắn mới, gõ vài chữ, xoá đi, gõ lại. Không biết phải mở lời thế nào sau gần hai năm im lặng, làm sao để không nghe như một lời trách móc, cũng không nghe như một lời hỏi thăm xã giao vô nghĩa.
Cuối cùng, cậu quyết định chưa gửi gì vội. Cậu cất điện thoại vào túi quần, đạp xe tiếp tới trường, để cho bản thân thêm thời gian suy nghĩ kỹ trước khi gõ những chữ đầu tiên gửi cho Linh sau ngần ấy năm.
Tới cổng trường, cậu dựng xe vào chỗ quen thuộc, thấy Phương Anh đang đứng chờ ở đó, có vẻ đã đợi một lúc.
"Mày trễ hơn thường lệ đó nghen," Phương Anh nói, khoanh tay đứng chờ, sổ tay MC vẫn kẹp bên hông như mọi khi. "Tao tưởng mày bị bể bánh xe dọc đường rồi chứ." Cô nhìn kỹ mặt Nam hơn. "Có chuyện gì à? Mặt mày là lạ."
Nam định kể ngay, nhưng rồi lại thôi, chỉ lắc đầu, mỉm cười nhẹ. "Không có gì. Vào lớp thôi, sắp trễ rồi."
Phương Anh nhìn cậu thêm một giây, không tin hoàn toàn nhưng cũng không ép, cả hai cùng bước vào sân trường, hoà vào dòng học sinh đang đông dần lên mỗi phút trước giờ vào học.
Suốt buổi sáng hôm đó, Nam không thể tập trung học được gì nhiều, tay thỉnh thoảng lại đưa vào túi quần, chạm vào điện thoại, như để chắc chắn số điện thoại mới vẫn còn nằm đó, một cánh cửa vừa mới mở ra sau một khoảng thời gian dài tưởng như đã đóng lại vĩnh viễn.
Giờ ra chơi, cậu tìm một góc vắng ở hành lang, mở lại tin nhắn của Vy, đọc thêm một lần nữa câu dặn dò cuối: Linh hơi ngại nói chuyện điện thoại với người lâu rồi không liên lạc. Câu đó khiến Nam vừa nhẹ nhõm vừa áy náy, nhẹ nhõm vì ít nhất Linh không từ chối thẳng, áy náy vì chính sự ngại ngùng đó một phần là do cậu, do gần hai năm im lặng không một lời hỏi thăm.
Cậu gõ thử một câu mở đầu, đọc lại, thấy nghe cứng nhắc quá, xoá đi viết lại theo cách tự nhiên hơn, gần với cách hai đứa từng nói chuyện hồi còn học chung. Cậu chưa gửi ngay, chỉ lưu lại trong ô nháp, tự nhủ tối nay, khi đầu óc tỉnh táo và bình tĩnh hơn, cậu sẽ đọc lại lần cuối rồi mới bấm gửi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →