🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau Tết, trường trở lại nhịp học bình thường, nhưng Nam vẫn giữ trong lòng một quyết định cậu đã nung nấu suốt kỳ nghỉ: đã tới lúc thử tìm lại Linh thật, không chỉ dừng ở việc giải mã hiện tượng kỹ thuật nữa. Mấy ngày Tết ở quê nội, giữa những bữa cơm sum vầy và tiếng chúc tụng quen thuộc, cậu vẫn không ngừng nghĩ về câu hỏi Phương Anh từng đặt ra ở quán cà phê cóc: mày định hỏi Linh thật, hay chỉ định hỏi cái máy?

Câu hỏi đó ám ảnh cậu suốt kỳ nghỉ, tới mức có hôm ngồi ăn cơm với họ hàng, cậu lơ đãng tới nỗi bị bà nội nhắc hai lần vì cứ nhìn vào khoảng không, không nghe người lớn hỏi chuyện học hành ra sao.

Tối thứ Ba, phòng riêng, đèn bàn học bật sáng, Nam mở lại danh sách bạn bè cũ trong điện thoại, tìm tên những đứa từng thân với Linh hồi lớp 8. Cậu dừng lại ở một cái tên: Vy, bạn ngồi cùng bàn với Linh suốt học kỳ một trước khi Linh chuyển đi, người duy nhất Nam nhớ từng nhắc rằng vẫn giữ liên lạc được với Linh một thời gian sau đó.

Cậu gõ tin nhắn, xoá đi viết lại vài lần trước khi gửi:

"Chào Vy, lâu quá không nói chuyện. Mình là Nam, học chung lớp 8A2 hồi đó. Mình muốn hỏi Vy có còn giữ liên lạc với Linh không? Có chuyện mình cần hỏi Linh, nhưng mình không có cách nào liên lạc được nữa."

Nam gửi tin nhắn đi, đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác hồi hộp dâng lên trong ngực. Cậu mở sách vở ra định học bài, nhưng chữ trong sách cứ nhoè đi trước mắt, đầu óc không ngừng nghĩ về khả năng Vy sẽ trả lời thế nào, hay liệu cô có còn nhớ tới cậu hay không sau ngần ấy năm không liên lạc.

Mười lăm phút trôi qua, không có phản hồi. Nam đứng dậy, đi lấy nước, cố phân tâm bằng việc khác, nhưng cứ vài phút lại quay lại kiểm tra điện thoại.

Nửa tiếng sau, dấu ba chấm "đang nhập..." xuất hiện trên màn hình, Nam vội cầm điện thoại lên, tim đập nhanh hơn. Dấu chấm nhấp nháy vài giây, rồi biến mất, không có tin nhắn nào hiện ra.

Cậu chờ thêm, nhưng dấu ba chấm không xuất hiện lại. Có lẽ Vy đang bận, hoặc đang cân nhắc có nên trả lời hay không, hoặc đơn giản chỉ là đang gõ tin nhắn cho ai khác cùng lúc mà Nam tình cờ thấy được trạng thái đó.

Nam đặt điện thoại xuống, thở dài, cố không để sự im lặng đó làm mình nản lòng. Cậu hiểu, sau từng ấy năm không liên lạc, một tin nhắn đột ngột từ một cái tên gần như xa lạ có thể khiến người nhận cần thời gian để quyết định phải phản hồi ra sao, nếu có phản hồi.

Cậu mở sổ tay, viết một dòng ngắn:

Log 10/2, 21h45: nhắn Vy hỏi số Linh. Thấy đang nhập tin nhắn rồi tắt, chưa trả lời. Chờ thêm.

Cậu gấp sổ tay lại, tắt đèn bàn học nhưng chưa đi ngủ ngay, chỉ ngồi trong bóng tối một lúc, ánh sáng duy nhất trong phòng là màn hình điện thoại thỉnh thoảng sáng lên vì thông báo từ những ứng dụng khác, không phải từ Vy.

Cậu tự nhủ, nếu đêm nay không có phản hồi, ngày mai cậu sẽ thử cách khác, có thể nhờ Phương Anh hỏi giúp qua một kênh khác, hoặc kiên nhẫn chờ thêm vài ngày trước khi nhắn lại lần nữa, không muốn tỏ ra quá vội vã, dồn ép người mình đang nhờ vả.

Cậu nhớ hồi lớp 8, Vy với Linh thân nhau lắm, ngồi cạnh bàn suốt cả năm, hay rủ nhau đi ăn vặt sau giờ học. Nếu ai còn giữ liên lạc được với Linh, khả năng cao nhất vẫn là Vy, dù cũng đã gần hai năm Nam không hỏi thăm chuyện đó với bất kỳ ai trong lớp cũ.

Trước khi thiếp đi, cậu kiểm tra điện thoại lần cuối. Vẫn không có gì mới, chỉ có dòng chữ "đang nhập..." từng xuất hiện rồi biến mất đó cứ lởn vởn trong đầu cậu, bằng chứng duy nhất rằng ít nhất tin nhắn của cậu đã tới đúng người, dù người đó chưa sẵn sàng trả lời.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →