🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Gió chướng thổi mạnh những ngày cuối tháng Chạp, mang theo hơi lạnh hiếm hoi của Sài Gòn len qua từng con hẻm nhỏ. Hẻm 78 đường Phan Huy Ích những ngày này rộn ràng khác hẳn ngày thường: nhà nào cũng lục đục dọn dẹp, vài nhà đã treo sẵn cành mai giả trước cửa, mùi nhang trầm thoảng ra từ những bàn thờ Táo quân mới cúng tiễn ông về trời.

Nam phụ mẹ lau dọn bàn thờ, tay cầm khăn ẩm lau từng góc khung ảnh, trong khi mẹ đứng trên ghế nhựa lau bụi trên nóc tủ. Tiếng loa phường vang lên đầu hẻm, nhắc lịch tiêm chủng đợt cuối năm, xen lẫn tiếng nhạc xuân phát ra từ cửa hàng tạp hoá đầu ngõ, giai điệu quen thuộc năm nào cũng phát lại. Ba cậu tranh thủ mấy ngày không chạy tuyến để sơn lại cánh cổng sắt trước nhà, mùi sơn mới hoà lẫn với mùi nhang trầm bay khắp con hẻm nhỏ.

"Coi chừng dính sơn lên áo đồng phục đó nghen," ba nhắc, tay vẫn thoăn thoắt quét từng đường cọ đều tay lên thanh sắt cổng, giọng vui vẻ hiếm khi thấy ở người đàn ông thường xuyên vắng nhà vì những chuyến xe đường dài.

"Năm nay được nghỉ Tết sớm hơn năm ngoái đó," mẹ nói, vừa lau vừa trò chuyện. "Con tính về quê nội mấy ngày không?"

"Dạ, chắc mùng hai với ba đi ạ, con còn phải tập luyện cho buổi biểu diễn CLB nữa."

Buổi chiều, Phương Anh nhắn tin rủ Nam và vài đứa bạn CLB ra công viên gần trường chơi, tranh thủ trước khi ai cũng bận rộn dọn nhà đón Tết. Nam đạp xe tới, thấy cả nhóm đã ngồi quây quần trên bãi cỏ, chia nhau bịch hạt dưa và mấy lon nước ngọt mua sẵn.

"Ê Nam, lại đây!" Một đứa trong nhóm vẫy tay gọi.

Cả buổi chiều trôi qua trong tiếng cười đùa, chuyện phiếm về lịch nghỉ Tết, về việc đứa nào được lì xì nhiều nhất năm ngoái, về bộ phim mới chiếu rạp dịp Tết năm nay ai cũng háo hức đi xem. Không ai nhắc gì tới Giọng Vắng, tới chú Tư, tới cô Diễm hay bất kỳ điều gì liên quan tới cuộc điều tra đang diễn ra âm thầm suốt mấy tháng qua.

Phương Anh ngồi cạnh Nam, cắn hạt dưa thoăn thoắt, kể chuyện năm nào cũng vậy, mẹ cô gói bánh tét từ hai mươi tám Tết, cả nhà quây quần canh nồi bánh suốt đêm, dù năm nay chỉ còn hai mẹ con nên không khí có phần vắng vẻ hơn trước.

"Năm nay mày có về nhà ba không?" Nam hỏi khẽ, biết đây là chủ đề nhạy cảm nhưng cũng tò mò.

"Có, mùng một tao qua chút, ăn cơm trưa rồi về," Phương Anh đáp, giọng bình thản hơn Nam tưởng. "Quen rồi, không còn thấy kỳ nữa."

Nam gật đầu, không hỏi thêm, chỉ ngồi yên bên cạnh, để cho không khí Tết vui vẻ len vào, tạm gác lại mọi suy nghĩ nặng nề của những tuần vừa qua. Có đứa trong nhóm mang theo bộ bài, cả đám chia nhau chơi vài ván, tiếng cười rộ lên mỗi khi ai đó thua phải búng tai.

Trời chiều dần tắt nắng, ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời phía sau những toà nhà cao tầng xa xa. Cả nhóm chia tay nhau khi trời sẩm tối, hẹn gặp lại sau Tết để tiếp tục tập luyện cho buổi biểu diễn đầu năm học kỳ hai.

Trên đường về, Nam đạp xe chậm rãi qua những con hẻm đã lên đèn, ngửi thấy mùi thịt kho tàu thoảng ra từ vài căn bếp, nghe tiếng pháo giấy trẻ con đốt chơi lác đác đâu đó trong xóm. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn so với những tuần căng thẳng vừa qua, dù biết rõ ngay sau kỳ nghỉ, mọi câu hỏi còn dang dở vẫn sẽ chờ cậu quay lại đối diện.

Về tới nhà, ba vẫn đang ngồi trước cổng ngắm lại thành quả sơn phết cả buổi chiều, cánh cổng sắt giờ sáng bóng một màu xanh dương đậm mới tinh. Mẹ bưng ra đĩa mứt dừa tự làm, cả nhà ngồi quây quần trước hiên, vừa ăn mứt vừa xem chương trình Tết phát trên tivi, một buổi tối bình thường hiếm hoi khi cả ba người đều có mặt đông đủ.

"Tết này chắc vui hơn năm ngoái," mẹ nói, cắn một miếng mứt dừa, mắt nhìn ra cánh cổng mới sơn sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường. Nam gật đầu, không nói gì thêm, chỉ để cho khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này kéo dài thêm một chút, trước khi ngày mai lại tiếp tục với những lo toan chưa có hồi kết.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →