🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Hai, giờ ra chơi, Nam kéo Phương Anh ra ghế đá góc sân, chỗ khuất bóng cây, ít người qua lại. Cả buổi sáng cậu đã cố tìm thời điểm phù hợp để kể, nhưng tiết học nối tiếp nhau không có khoảng trống nào đủ dài, mãi tới giờ ra chơi thứ hai này mới thật sự yên tĩnh.

"Cuối tuần mày có chuyện gì kể tao nghe đi," Phương Anh mở lời trước, ngồi xuống ghế đá, đặt ba lô xuống chân. "Nhắn tin từ tối thứ Sáu mà mày cứ ậm ừ, hẹn tới giờ mới chịu nói."

Nam gật đầu, hít một hơi, bắt đầu kể lại toàn bộ cuộc gặp với chú Tư chiều thứ Sáu, từng chi tiết, từng câu nói, cố gắng không bỏ sót điều gì, kể cả cảm giác của chính mình lúc đứng trong căn phòng máy im lặng đó, ánh đèn vàng ố, tiếng server kêu vo ve, và cách giọng chú Tư đổi khác hẳn khi nhắc tới cuốn sổ tay trên bàn.

Phương Anh nghe xong, không nói gì ngay, chỉ ngồi im, mắt nhìn xuống mặt đất, xử lý những gì vừa nghe được.

"Vậy là chú Tư có con, và đứa con đó nghỉ học năm 2019, phòng 12A3," cô lặp lại, đúng thói quen cũ, nhưng giọng cô lần này nhẹ hơn hẳn mọi khi, không còn cái sắc bén thường thấy khi phân tích bằng chứng. "Và giờ mất liên lạc luôn."

"Ừ. Chú không nói tên, chỉ nói vậy thôi rồi đuổi tao về."

"Mày nghĩ 'mất liên lạc' nghĩa là sao? Người đó... còn sống không?"

Câu hỏi đó khiến Nam khựng lại, cậu chưa từng nghĩ theo hướng đó, chỉ mặc định rằng người con của chú Tư đã rời xa gia đình theo cách nào đó, chưa từng cân nhắc khả năng tồi tệ hơn.

"Tao không biết," Nam thành thật đáp. "Chú không nói rõ, và tao cũng không dám hỏi thêm, sợ chú đóng lòng lại luôn."

Phương Anh gật đầu, lấy sổ tay ra, nhưng lần này cô không ghi chép ngay, chỉ cầm bút xoay giữa các ngón tay, một cử chỉ Nam ít khi thấy ở cô.

"Mình thử tra hồ sơ lớp 12A3 khoá 2019 được không?" cô đề nghị. "Không cần hỏi thẳng chú Tư nữa, chỉ cần xem danh sách học sinh nghỉ học năm đó, họ Nguyễn, biết đâu tìm ra được."

"Tao nghĩ nên thử," Nam đồng ý. "Nhưng phải cẩn thận, không muốn chú Tư biết mình đang lục lại chuyện này sau lưng chú."

Phương Anh mở điện thoại, tìm trong trang thông tin công khai của trường, nơi lưu lại vài văn bản cũ về danh sách khen thưởng, danh sách tốt nghiệp các khoá trước, hy vọng tìm được manh mối gián tiếp mà không cần xin xem hồ sơ chính thức lần nữa, tránh gây chú ý với cô Hạnh.

Sau một lúc tìm kiếm, cô dừng lại ở một trang lưu trữ cũ, danh sách học sinh khối 12 năm học 2018–2019, kéo tới phần lớp 12A3. Phần lớn tên đã quen thuộc, những học sinh đã tốt nghiệp, nhưng có một dòng bị gạch chéo, ghi chú bên cạnh: "chuyển diện đặc biệt, xem hồ sơ riêng".

"Nam, coi cái này." Phương Anh chỉ vào màn hình, giọng khẽ lại. "Có một cái tên họ Nguyễn."

Nam nhìn qua vai cô, đọc tên trên màn hình, tim đập nhanh hơn dù cậu chưa chắc chắn đây có đúng là người cần tìm hay không. Cậu chụp lại màn hình, không dám khẳng định gì ngay, chỉ ghi vào sổ tay riêng của mình, đánh dấu để tra cứu thêm sau.

Chuông vào lớp reo lên, cắt ngang buổi thảo luận. Hai đứa đứng dậy, thu dọn đồ, mỗi người mang theo một cái tên chưa được xác nhận, và một cảm giác rằng câu chuyện của chú Tư có thể nặng nề hơn nhiều so với những gì cả hai từng tưởng tượng.

"Mình chưa nên nói gì với chú vội," Phương Anh dặn thêm, khi cả hai bước nhanh về phía lớp học. "Để xác nhận chắc chắn cái tên này rồi tính tiếp. Lỡ đâu không đúng thì càng làm chú buồn thêm thôi."

"Ừ, tao cũng nghĩ vậy," Nam đáp, giọng trầm hơn thường lệ. "Với lại, cái này không giống chuyện của Linh hay mấy Giọng Vắng khác. Đây là chuyện riêng của một gia đình, mình cần cẩn thận hơn nhiều."

Phương Anh gật đầu đồng tình, cả hai chia tay nhau ở cửa lớp, mỗi người về chỗ ngồi của mình khi cô giáo bước vào bắt đầu tiết học. Nam ngồi xuống bàn, mở sách vở ra nhưng đầu óc vẫn còn vương lại hình ảnh cái tên họ Nguyễn vừa tìm thấy, tự hỏi liệu mình có đang chạm vào một điều lẽ ra nên để yên, hay đây chính xác là điều cần được đưa ra ánh sáng, dù đau đớn tới đâu.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →