Nam lên phòng máy một mình chiều thứ Sáu, không rủ Phương Anh lần này, mang theo tờ hồ sơ phô tô có cái tên họ Nguyễn đã khoanh tròn bằng bút chì mờ. Cậu gõ cửa hai tiếng như lần trước, chờ.
Chú Tư mở cửa, nhìn Nam một mình, có phần ngạc nhiên. "Lần này đi một mình hả? Con bạn kia đâu?"
"Dạ, bạn con bận học thêm. Con muốn hỏi chú vài chuyện thôi ạ, không phải làm phóng sự gì hết."
Cả tuần nay Nam suy nghĩ nhiều về cách tiếp cận chú Tư, cuối cùng quyết định đi một mình sẽ tốt hơn, vì linh cảm cho cậu biết chú sẽ dễ mở lòng hơn khi chỉ có một người, không phải hai đứa cùng nhìn chằm chằm chờ câu trả lời.
Chú Tư nhìn cậu một lúc, rồi bất ngờ mở rộng cửa hơn thường lệ, ra hiệu cho Nam bước vào. Bên trong phòng máy chật hẹp, dãy server kêu vo ve đều đều, ánh đèn vàng ố từ một bóng đèn treo giữa phòng chiếu xuống một bàn làm việc nhỏ, trên đó có một cuốn sổ tay bìa sờn cũ, trang đang mở dở.
"Con hỏi gì?" Chú Tư ngồi xuống ghế, không mời Nam ngồi nhưng cũng không đuổi ra.
Nam đưa tờ hồ sơ ra, chỉ vào dòng ghi chú năm 2019, lớp 12A3, dòng chữ "nghỉ học, không rõ lý do cụ thể, gia đình không phản hồi liên lạc của nhà trường".
"Con muốn hỏi chú có biết gì về học sinh này không ạ. Con thấy chú có vẻ biết nhiều hơn những gì chú từng nói với con."
Chú Tư im lặng một lúc lâu, tay vô thức đặt lên cuốn sổ tay trên bàn, ngón tay lần theo mép trang giấy đã sờn. Ánh đèn vàng ố hắt lên khuôn mặt ông, làm những nếp nhăn quanh mắt hằn rõ hơn.
"Con biết nhiều rồi hả?" Ông hỏi ngược lại, giọng không còn cứng như những lần trước.
"Con biết có một kho ghi âm cũ từ 2018, và có nhiều Giọng Vắng khác ngoài bạn con. Con nghĩ chú đang giữ nó sống vì một lý do gì đó liên quan tới cá nhân chú, không chỉ là công việc."
Chú Tư thở dài, cầm cuốn sổ tay lên, lật vài trang, dừng lại ở một trang có nét chữ khác hẳn phần còn lại: nét chữ nắn nót hơn, như được viết đi viết lại nhiều lần cho đúng.
"Phòng 12A3, năm 2019," ông nói, giọng chậm rãi. "Chú không nói hết được với con bây giờ đâu, còn nhiều thứ chú chưa sẵn sàng. Nhưng chú nói con nghe một phần thôi, được không?"
Nam gật đầu, đứng im, không dám nói gì thêm, sợ làm chú Tư đổi ý.
"Chú có một đứa con," chú Tư nói, mắt vẫn nhìn vào trang sổ, không nhìn Nam. "Nó học ở trường này, lâu rồi. Có chuyện xảy ra, gia đình khó khăn, nó nghỉ học giữa chừng, rồi chú với nó... không còn liên lạc được nữa."
Nam nín thở, cảm giác một mảnh ghép quan trọng vừa được đặt vào đúng chỗ, nhưng cậu không dám hỏi tên, sợ đẩy chú Tư đi quá xa so với những gì ông sẵn sàng chia sẻ lúc này.
"Chú giữ cái server đó," chú Tư tiếp tục, giọng khàn hơn, "vì đó là cách duy nhất chú còn... nghe được. Con hiểu không? Không phải chú không biết đó không thật là nó. Chú biết. Nhưng nó là thứ gần nhất chú còn có."
Căn phòng im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng server kêu vo ve đều đều. Nam không biết phải nói gì, chỉ đứng đó, để cho khoảng lặng đó tồn tại, không cố lấp đầy nó bằng lời an ủi sáo rỗng nào.
"Thôi," chú Tư đột ngột gấp cuốn sổ tay lại, đứng dậy, giọng trở lại cứng cỏi như thường lệ. "Chuyện người lớn, tụi bây không cần biết hết đâu. Con về đi, muộn rồi."
Nam gật đầu, không ép thêm, cất tờ hồ sơ vào cặp, chào chú rồi bước ra khỏi phòng máy. Cánh cửa sắt đóng lại sau lưng cậu, nhưng lần này, tiếng đóng cửa nghe nhẹ nhàng hơn hẳn lần đầu tiên cậu và Phương Anh tới đây, như một cánh cửa đã hé mở một khe nhỏ, dù chưa mở hẳn.
Xuống tới sân trường, Nam đứng lại một lúc dưới gốc cây bàng, rút điện thoại định nhắn cho Phương Anh kể lại mọi chuyện, nhưng rồi lại đổi ý, cất điện thoại vào túi. Cậu cảm thấy câu chuyện của chú Tư quá riêng tư, quá dễ vỡ, để gói gọn trong vài dòng tin nhắn vội vàng. Cậu quyết định sẽ kể trực tiếp, chậm rãi, đúng như cách chú đã kể cho cậu nghe, khi nào gặp mặt Phương Anh vào sáng thứ Hai.
Trời chiều thứ Sáu bắt đầu chuyển sang màu cam nhạt, gió nhẹ lùa qua tán bàng làm vài chiếc lá khô rơi xuống quanh chân Nam. Cậu đứng đó thêm một lúc, nghĩ về hình ảnh chú Tư ngồi lật từng trang sổ tay dưới ánh đèn vàng ố, và tự hỏi bao nhiêu năm một người có thể chịu đựng việc giữ lại một thứ mình biết rõ không phải là sự thật, chỉ vì nó là thứ gần nhất còn sót lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →