Tối đó, nhà Nam vắng lặng hơn thường lệ, mẹ đi dự tiệc thôi nôi con nhà đồng nghiệp, ba vẫn còn trên đường về từ chuyến Đà Lạt. Nam ngồi một mình trong phòng, đèn bàn học bật sáng, laptop mở nhưng cậu chưa vội gõ gì, chỉ nhìn màn hình phần mềm điểm danh, nơi dòng log sáng nay của chính cậu đã hiện rõ.
Cậu ăn cơm một mình lúc bảy giờ, phần cơm mẹ để sẵn trong nồi cơm điện, chỉ có trứng chiên và canh rau muống, ăn xong tự rửa chén rồi lên phòng, cảm giác căn nhà trống trải hơn hẳn mọi tối bình thường khi cả ba lẫn mẹ đều vắng cùng lúc. Cậu bật nhạc nhỏ từ điện thoại, thứ nhạc nền cậu vẫn nghe khi làm bài tập, nhưng tối nay dù nghe hết một bài cậu cũng không nhớ nổi giai điệu vừa qua.
Tám mươi bảy phẩy hai phần trăm.
Thấp hơn cả con số sau ca của Sơn. Nam nhìn hai con số cạnh nhau trong sổ tay: tám mươi chín phẩy năm, rồi tám mươi bảy phẩy hai, một đường đi xuống rõ ràng, không còn có thể đổ lỗi cho ngẫu nhiên được nữa.
Cậu mở tin nhắn với Phương Anh, gõ vài chữ định kể hết mọi chuyện, rồi lại xoá đi. Cậu gõ lại, ngắn gọn hơn: "Tao ổn."
Ba chữ đó nằm trên màn hình một lúc lâu trước khi Nam nhấn gửi, không kèm theo bất kỳ lời giải thích nào, dù trong lòng cậu biết rõ đó không phải sự thật trọn vẹn.
Phương Anh trả lời gần như ngay lập tức: "Ổn thiệt hông đó? Sáng nay mày nhìn hơi xanh."
"Ổn mà. Chắc do dậy sớm quá thôi."
Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó, Phương Anh không hỏi thêm, có lẽ tin lời cậu, hoặc có lẽ cô cũng nhận ra Nam đang né tránh điều gì đó nhưng chọn không ép. Nam đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác có lỗi dâng lên trong ngực, nhưng cậu vẫn chưa sẵn sàng biến nỗi lo của riêng mình thành gánh nặng chung cho cả nhóm, ít nhất chưa phải lúc này.
Cậu lấy sổ tay, viết tiếp dòng log tối nay:
Log 26/10, 21h30: khớp giọng hôm nay 87,2%, giảm tiếp so với hôm qua. Hai lần làm thủ tục, hai lần giảm. Không còn nghĩ là ngẫu nhiên được nữa. Nhưng chưa dám nói cho ai, sợ mọi người lo, sợ phải dừng lại giữa chừng khi còn bao nhiêu người chưa được giúp.
Cậu đọc lại dòng vừa viết, tự hỏi liệu quyết định giữ im lặng này có phải là một lựa chọn đúng đắn, hay chỉ là một phiên bản khác của chính điều cậu từng làm với Linh: nhìn thấy điều bất thường, cảm nhận được có gì đó không ổn, nhưng chọn im lặng thay vì đối diện.
Ý nghĩ đó khiến cậu chột dạ. Cậu gấp sổ tay lại, đứng dậy, đi ra ngoài phòng khách rót một ly nước, cố gắng nghĩ về chuyện khác trong chốc lát. Ti vi vẫn để chế độ chờ, ánh sáng xanh nhạt hắt lên bức tường trống, căn nhà im ắng tới mức cậu nghe rõ cả tiếng đồng hồ tủ lạnh chạy trong bếp.
Cậu quay lại phòng, không mở lại phần mềm điểm danh nữa, chỉ nằm dài trên ghế học, cố gắng không nghĩ về những con số đang giảm dần mỗi ngày, dù biết rõ ngày mai, khi mở mắt dậy, câu hỏi đó vẫn sẽ còn nguyên đó, chờ cậu quyết định phải làm gì tiếp theo.
Trước khi tắt đèn, cậu nhắn thêm một tin cho Phương Anh, lần này thành thật hơn một chút, dù vẫn chưa nói hết: "Mai kể mày nghe chuyện này, được không? Không phải chuyện gấp, nhưng tao nghĩ mày nên biết."
Tin nhắn được gửi đi, hiện dấu đã xem gần như ngay lập tức, nhưng Phương Anh không trả lời thêm gì, chỉ gửi lại một biểu tượng cảm xúc đơn giản, như một lời hứa ngầm rằng cô sẽ chờ, không thúc giục.
Nam tắt điện thoại, đặt úp xuống bàn, nằm xuống chiếc ghế dài kê cạnh cửa sổ mà cậu vẫn hay dùng để đọc sách những lúc không muốn ngồi bàn học. Gió đêm lùa qua khe cửa sổ hé mở, mang theo hơi lạnh đầu mùa và tiếng xe máy thưa thớt chạy ngoài hẻm. Cậu nghĩ tới Trần Quốc Huy, người cậu chưa từng gặp mặt ngoài đời nhưng vừa nói thay lý do rời đi trước một chiếc micro sáng nay, và tự hỏi liệu ở Cần Thơ, người thật đang sống cuộc đời của mình, có bao giờ nghĩ tới ngôi trường cũ này hay không.
Tiếng chìa khoá tra vào ổ cửa vang lên dưới nhà, ba cậu đã về, muộn hơn dự kiến vì kẹt xe đoạn đèo. Nam nghe tiếng bước chân mệt mỏi của ba vọng lên cầu thang, tiếng túi đồ đặt xuống sàn, rồi tiếng nước chảy trong nhà tắm. Cậu không xuống chào ngay, chỉ nằm yên thêm một lúc, để cho căn nhà dần có lại chút hơi ấm của một buổi tối bình thường, trước khi cuối cùng cũng đứng dậy tắt đèn, khép cửa phòng lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →