🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảy giờ kém, trời còn nhá nhem tối, sương sớm còn đọng trên lá cây bàng trước sân trường. Nam đạp xe qua cổng phụ, nơi bác bảo vệ đã mở sẵn cửa theo lời dặn của thầy Bách từ chiều hôm qua, không hỏi han gì thêm.

Phòng 118 sáng sớm lạnh hơn Nam tưởng, ánh đèn huỳnh quang bật lên trắng nhợt, đối lập với thứ ánh sáng xanh dương nhạt của trời vừa hửng ngoài cửa sổ. Phương Anh đã có mặt, đứng cạnh thầy Bách, cả hai đang kiểm tra lại micro thu di động đặt trên bàn giáo viên. Cô mặc áo khoác đồng phục ngoài áo sơ mi, tay ôm cặp sách chưa kịp bỏ xuống, có lẽ vừa đạp xe vội tới ngay khi ra khỏi nhà.

"Ngủ được không?" Phương Anh hỏi khẽ khi thấy Nam bước vào.

"Không nhiều lắm," Nam thật thà đáp, đặt ba lô xuống một góc bàn. "Cứ lặp đi lặp lại mấy câu trong đầu suốt đêm."

"Vậy chắc mày thuộc còn hơn cả bài kiểm tra Văn tuần trước," Phương Anh trêu nhẹ, cố làm không khí bớt căng thẳng, dù giọng cô cũng không giấu được sự hồi hộp.

"Đúng bảy giờ năm phút mình bắt đầu," thầy Bách nói, nhìn đồng hồ đeo tay. "Còn ba phút nữa."

Nam đứng vào vị trí, đối diện chiếc micro, tay cầm tờ giấy ghi chú dù cậu đã thuộc gần hết. Cậu hít một hơi dài, cố giữ nhịp tim ổn định, nhớ lại lời thầy Bách dặn tối qua: chậm lại, không cần vội, đọc rõ từng chữ.

Kim đồng hồ chạm đúng bảy giờ năm phút. Thầy Bách gật đầu ra hiệu.

Nam bắt đầu, giọng vang lên rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh:

"Trần Quốc Huy. Lớp 9A4, năm học 2018 tới 2019. Huy ơi, Nam đây."

Không có gì xảy ra ngay lập tức, chỉ có tiếng quạt trần chạy khe khẽ trên đầu. Nam tiếp tục, đúng như đã tập luyện:

"Huy rời trường ngày mười hai tháng Ba năm hai nghìn không trăm mười chín, vì ba của Huy đổi công việc đột ngột, cả nhà phải chuyển về Cần Thơ trong vòng một tuần, không kịp cho Huy chào tạm biệt bạn bè cùng lớp, không kịp xin nghỉ đúng thủ tục, nên hôm đó tên Huy vẫn bị gọi điểm danh mà không ai biết Huy đã đi rồi."

Giọng Nam vững hơn hẳn lần trước, không còn run ở đoạn giữa câu như lúc tập với Sơn. Phương Anh đứng cạnh, tay siết chặt vào nhau, mắt không rời khỏi Nam.

Thầy Bách bước lại gần laptop, mở phần mềm hệ thống, gõ vào ô nhập liệu chính thức, đọc to để xác nhận từng chữ trước khi bấm gửi:

"Ghi đè ngày hai mươi sáu tháng Mười năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu: Trần Quốc Huy, lớp 9A4 — vắng ngày mười hai tháng Ba năm hai nghìn không trăm mười chín — lý do xác nhận: gia đình chuyển công tác gấp, không kịp báo trước cho nhà trường và bạn bè. Người thực hiện: Trịnh Bảo Nam."

Thầy bấm nút xác nhận. Màn hình laptop chớp một cái, rồi hiện lên dòng chữ xanh lá: GHI ĐÈ THÀNH CÔNG. Cả ba đứng lặng vài giây, không ai nói gì, chỉ nghe tiếng quạt trần và tiếng chim hót ngoài cửa sổ, buổi sáng bắt đầu như mọi ngày khác.

"Xong rồi," thầy Bách nói, thở ra một hơi dài, nụ cười mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm hiện trên mặt. "Làm tốt lắm, Nam."

Phương Anh vỗ nhẹ vai Nam, không nói gì, chỉ mỉm cười, ánh mắt vẫn còn chút xúc động chưa nguôi. Nam gật đầu, cảm giác nhẹ nhõm len vào ngực, nhưng đồng thời một góc nhỏ trong đầu cậu vẫn đang chờ đợi, dè chừng, không biết liệu sáng nay có lặp lại điều đã xảy ra sau ca của Sơn hay không.

Ba người thu dọn thiết bị, chuẩn bị ra khỏi phòng trước khi học sinh khác bắt đầu tới đông. Ngay lúc Nam cúi xuống nhặt ba lô, điện thoại trong túi cậu tự động mở phần mềm điểm danh cậu quên chưa tắt từ tối qua, màn hình nhấp nháy một giây rồi tắt phụt, như một lỗi hiển thị vặt vãnh không ai buồn để ý.

Không ai trong phòng nhìn thấy, ngoài chính Nam. Cậu đứng sững lại một giây, rồi vội cất điện thoại vào túi quần, theo chân thầy Bách và Phương Anh bước ra khỏi phòng 118, mang theo một niềm vui chưa trọn vẹn và một nỗi lo chưa dám nói ra thành lời.

Xuống tới sân trường, ánh nắng sớm đã lên rõ hơn, nhuộm vàng những tán cây phượng còn ướt sương. Phương Anh vừa đi vừa huýt sáo khe khẽ một giai điệu quen thuộc, có vẻ nhẹ nhõm hẳn so với vẻ căng thẳng lúc đứng trong phòng. Thầy Bách đi phía sau, tay xách túi đựng thiết bị, thỉnh thoảng liếc nhìn Nam như muốn hỏi điều gì nhưng lại thôi.

"Cảm ơn hai đứa," thầy nói cuối cùng, khi cả ba tới gần cổng phụ, nơi học sinh khác đã bắt đầu lục tục kéo vào. "Không có tụi em, chắc thầy không đủ can đảm làm chuyện này một mình."

Nam gật đầu, mỉm cười gượng gạo, giấu kín cảm giác bất an vẫn còn lởn vởn trong lòng, chờ tới lúc chỉ còn một mình mới dám mở lại phần mềm điểm danh để kiểm tra thật kỹ.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →