Phòng Tin học sau giờ học, bảng trắng góc phòng còn dính vài dòng công thức của tiết dạy ban ngày, thầy Bách xoá sạch, viết lại ba dòng số thứ tự rõ ràng: Bước 1, Bước 2, Bước 3, mỗi dòng để trống bên dưới cho ghi chú.
"Ca của Sơn hôm trước làm được, nhưng thầy nghĩ mình còn thiếu sót," thầy Bách nói, gõ nhẹ đầu bút lông lên bảng. "Em nói run quá ở bước hai, phải dừng lại nói lại một câu. May mà thủ tục vẫn thành công, nhưng thầy không chắc lần sau có may mắn như vậy không nếu mình không chuẩn bị kỹ hơn."
Nam gật đầu, nhớ lại cảm giác lúng túng khi phải nói thẳng ra hoàn cảnh gia đình Sơn trước một chiếc micro vô tri, biết rằng lời nói đó sẽ trở thành một phần dữ liệu chính thức, không thể rút lại. Cậu còn nhớ tay mình đã đổ mồ hôi ướt cả tờ giấy ghi chú, và giọng thầy Bách phải nhắc nhỏ một lần "chậm lại, không cần vội" ngay giữa bước hai, khi Nam suýt đọc vấp một chữ.
Phương Anh không có mặt buổi họp rút kinh nghiệm này, cô bận đi học thêm ca chiều, chỉ nhắn tin dặn Nam kể lại chi tiết sau. Nam nhìn tin nhắn đó một lúc, cảm thấy càng lúc càng khó chịu với việc phải giấu bớt một phần sự thật ngay cả khi kể lại cho người bạn thân nhất đang cùng mình điều tra.
"Lần này mình chọn ai ạ?" Nam hỏi.
"Trần Quốc Huy," thầy Bách đáp, mở lại hồ sơ đã tra được từ tuần trước. "Rời trường năm 2019, gia đình chuyển về Cần Thơ giữa học kỳ hai. Cô giáo cũ của lớp 9A4 khi đó vẫn còn nhớ khá rõ, đồng ý giúp xác nhận chi tiết qua điện thoại tối qua."
Thầy chiếu lên màn hình laptop những ghi chú đã chuẩn bị: họ tên đầy đủ, lớp, năm học, lý do rời đi được viết thành câu hoàn chỉnh, không còn là những cụm từ rời rạc như lần trước. Nam đọc kỹ, tập đọc thử vài lần trong đầu, cố nhớ đúng nhịp câu, đúng thứ tự.
"Lần này thầy muốn tụi mình tập trước, đọc to hẳn hoi, không phải chỉ đọc thầm trong đầu," thầy Bách nói. "Đọc thầm dễ vấp khi ra tới thật, đọc to quen miệng rồi thì lúc thật mới trơn tru được."
Nam đứng dậy, cầm tờ giấy ghi chú, đọc thử bước một, giọng còn hơi cứng. Thầy Bách lắng nghe, góp ý từng chỗ ngắt câu, từng chỗ cần nhấn giọng để nghe rõ ràng, dứt khoát, đúng tinh thần của một lời xác nhận nghiêm túc chứ không phải một lời đọc thuộc lòng qua loa.
"Tốt hơn rồi đó," thầy nhận xét sau vài lần Nam đọc lại. "Giờ tới bước hai, phần khó nhất."
Nam hít một hơi, đọc thử đoạn nói thật lý do Huy rời trường, về việc gia đình phải chuyển đi gấp trong một tuần vì công việc của ba đổi đột ngột, không kịp cho Huy chào tạm biệt bạn bè cùng lớp. Giọng cậu vẫn còn hơi run ở đoạn cuối, nhưng đã vững hơn nhiều so với buổi tập lần trước.
"Được rồi," thầy Bách gật đầu hài lòng. "Mai làm thật. Bảy giờ năm phút, phòng 118, đừng trễ."
Nam gấp tờ giấy ghi chú lại, cất vào túi áo đồng phục, cảm giác trong lòng vừa hồi hộp vừa có phần tự tin hơn lần trước, dù cậu vẫn chưa nói với thầy Bách về con số khớp giọng bất thường của chính mình từ sau ca của Sơn. Cậu tự nhủ sẽ chờ thêm, xem lần này có lặp lại điều tương tự hay không, trước khi quyết định có nên nói ra hay tiếp tục giữ kín.
Ngoài cửa sổ, trời đã sẩm tối, ánh đèn đường bắt đầu bật sáng dọc con đường trước cổng trường. Nam chào thầy, bước ra khỏi phòng Tin học, trong đầu vẫn còn lặp lại từng câu chữ cần nói vào sáng mai, như một đoạn thoại quan trọng cậu không được phép quên dù chỉ một chữ.
Trên đường về, cậu ghé ngang tin nhắn lại cho Phương Anh, kể sơ qua buổi tập luyện, nhưng cố tình bỏ qua đoạn về con số khớp giọng bất thường của mình. Cậu tự nhủ đây chỉ là một sự trì hoãn ngắn ngủi, không phải một lời nói dối thật sự, dù trong lòng cậu biết ranh giới giữa hai điều đó mong manh hơn cậu muốn thừa nhận.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →