Sáng hôm sau, phòng phát thanh, Nam tới sớm hơn cả mọi khi, ngồi trước màn hình laptop, tay vẫn còn run nhẹ dư âm từ buổi sáng vừa qua ở phòng 118. Thủ tục đã hoàn tất, cả ba người đã cùng thực hiện đúng ba bước cho Đặng Văn Sơn, nhưng Nam chưa vội mở lại kết quả ngay, chỉ ngồi im một lúc, để nhịp tim dần trở lại bình thường.
Cậu nhớ lại cảm giác lúc đứng trước micro sáng nay, giọng mình run nhẹ khi đọc tới đoạn nói thật lý do Sơn rời trường, phải nói thẳng ra chuyện cha cậu ấy bị tai nạn lao động, chuyện gia đình nợ nần, những điều lẽ ra chẳng ai muốn nhắc tới trước mặt người khác. Ngay sau khi màn hình hiện dòng xác nhận ghi đè thành công, cả ba thở phào, không ai để ý gì bất thường, cho tới khi Nam về tới phòng phát thanh sáng nay và mở lại chính dữ liệu của mình.
Cậu mở phần mềm điểm danh, việc đầu tiên cậu làm mỗi sáng kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, gõ tên chính mình vào ô tìm kiếm theo thói quen kiểm tra, dù chưa bao giờ có lý do gì để nghi ngờ dữ liệu của bản thân.
Dòng log sáng nay hiện ra: khớp giọng của Nam chỉ đạt tám mươi chín phẩy năm phần trăm, thấp hơn hẳn mức chín mươi mấy phần trăm cậu vẫn thường thấy ở những lần điểm danh trước đó, dù giọng nói cậu không hề thay đổi gì, không cảm, không khàn, không có lý do kỹ thuật nào cậu có thể nghĩ ra.
Nam nhìn con số đó một lúc lâu, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, không hẳn là sợ hãi, mà giống một linh cảm mơ hồ vừa được xác nhận. Cậu nhớ lại lời thầy Bách từng nói, dù chưa nói thẳng ra là "cái giá", chỉ nhắc mơ hồ rằng thủ tục này "có thể không hoàn toàn an toàn".
Cậu không nói gì với ai, chỉ mở sổ tay riêng, viết một dòng log ngắn:
Log 25/10, 7h20: khớp giọng của mình hôm nay chỉ 89,5%, thấp hơn bình thường. Không chắc có liên quan tới việc làm thủ tục sáng qua không. Chắc không sao đâu, chắc là—
Cậu dừng bút, nhìn dòng chữ bỏ dở, không biết viết tiếp gì cho đúng. Cậu gạch nhẹ dưới dòng cuối, không xoá, chỉ để nó nằm đó, dang dở như chính cảm giác trong lòng cậu lúc này.
Ngoài cửa sổ, sân trường bắt đầu đông dần học sinh tới sớm, tiếng cười nói, tiếng xe đạp dựng cạnh nhau, một buổi sáng bình thường như mọi buổi sáng khác. Nam đóng sổ tay lại, cất vào ngăn bàn dưới cùng, nơi cậu vẫn giấu những thứ không muốn ai lục thấy, rồi đứng dậy chuẩn bị cho buổi học sắp bắt đầu, cố giữ vẻ mặt bình thường như chưa từng có gì xảy ra.
Cậu chưa kể cho Phương Anh, cũng chưa kể cho thầy Bách, dù trong lòng biết rõ mình không thể giấu mãi được. Nhưng ít nhất, cậu tự nhủ, hãy chờ thêm một hai ngày nữa, xem con số đó có tự trở lại bình thường hay không, trước khi biến một nghi ngờ chưa chắc chắn thành một nỗi lo chung cho cả nhóm.
Buổi học đầu tiết Toán trôi qua trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ với Nam, cô giáo giảng bài trên bảng nhưng cậu chỉ nghe được lõm bõm, đầu óc cứ quay lại với con số tám mươi chín phẩy năm. Cậu tự hỏi liệu đây có phải là bắt đầu của điều thầy Bách từng ngập ngừng không nói hết, hay chỉ là một sai số ngẫu nhiên của một hệ thống còn non nớt, đúng như cách mọi người vẫn nghĩ về những lỗi vặt của công nghệ mới.
Giờ ra chơi, Phương Anh tìm tới bàn Nam, mang theo nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi. "Sáng nay ổn không? Tao thấy mày cứ đăm chiêu suốt tiết Toán."
"Ổn," Nam đáp, cố giữ giọng bình thường. "Chỉ hơi mệt thôi, tối qua ngủ không ngon."
Phương Anh nhìn cậu một lúc, có vẻ không tin hoàn toàn lời giải thích đó, nhưng cũng không gặng hỏi thêm, chỉ vỗ nhẹ vai Nam rồi quay lại bàn mình, để cậu ngồi lại một mình với suy nghĩ riêng.
Nam nhìn theo bóng Phương Anh, cảm thấy có lỗi vì lần đầu tiên kể từ khi cả hai cùng điều tra chuyện này, cậu đang giấu bạn một điều gì đó thật sự quan trọng. Nhưng cậu tự nhủ, chỉ là tạm thời thôi, chỉ cần chờ thêm vài hôm để chắc chắn, rồi cậu sẽ nói hết, không giấu diếm gì nữa.
Trưa hôm đó, trước khi ra về, cậu mở lại phần mềm điểm danh một lần cuối, kiểm tra dòng log buổi chiều. Con số vẫn giữ nguyên tám mươi chín phẩy năm, không tăng cũng không giảm thêm, như một vết xước nhỏ đã hình thành và đang chờ xem liệu nó có lành lại hay sẽ loang rộng ra theo thời gian.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →