Phòng 118 sau giờ học vắng lặng, bàn ghế đã được dọn gọn theo đúng quy định trực nhật, ánh nắng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ nhuộm vàng nửa gian phòng. Nam, Phương Anh và thầy Bách đứng thành một vòng nhỏ gần bục giảng, nơi chiếc micro thu di động thầy Bách mang theo được đặt cẩn thận trên mặt bàn giáo viên.
"Trước khi làm bất cứ gì, thầy cần chắc chắn tụi em hiểu rõ mình đang làm gì," thầy Bách nói, giọng nghiêm túc hơn hẳn mọi lần trò chuyện trước đó. "Đây không phải trò chơi, và thầy cũng không chắc chắn hoàn toàn chuyện này sẽ hiệu quả hay an toàn."
Sau nhiều ngày dò tìm, ba người đã thống nhất chọn Đặng Văn Sơn, một cái tên trong danh sách Nam từng thoáng thấy ở phòng phát thanh hôm CLB tổng duyệt hội diễn, làm trường hợp thử nghiệm đầu tiên. Sơn từng học lớp 11A2 năm 2023, nghỉ học đi phụ hồ sau khi cha bị tai nạn lao động, gia đình rơi vào cảnh nợ nần chồng chất. Cô giáo chủ nhiệm cũ của Sơn, giờ đã chuyển sang dạy ở phân hiệu khác, vẫn còn nhớ khá rõ hoàn cảnh của cậu, đồng ý qua điện thoại giúp xác nhận chi tiết cho thầy Bách.
Nam đứng cạnh cửa sổ, nhìn xuống sân trường vắng, nơi vài học sinh học thêm ca chiều đang lững thững ra về, tiếng cười nói xa xa vọng lên nghe bình yên tới lạ, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang dâng lên trong cả ba người đứng trong phòng. Cậu nghĩ tới Đặng Văn Sơn, một cái tên cậu chưa từng gặp ngoài đời, giờ chỉ còn là vài dòng ghi chú trên màn hình laptop, và tự hỏi liệu người đang đi phụ hồ ở đâu đó ngoài kia, nếu biết chuyện đang xảy ra ở ngôi trường cũ của mình, sẽ nghĩ gì.
"Con thấy sao khi lần đầu thử làm chuyện này ạ?" Phương Anh hỏi Nam, khi thầy Bách còn đang kiểm tra lại thiết bị thu âm.
"Hơi run," Nam thành thật. "Nhưng cũng thấy nên làm. Nếu không ai thử, mình sẽ không bao giờ biết chắc điều này có thật sự giúp được gì không."
Thầy Bách gật đầu, mở laptop, chiếu lên màn hình tờ giấy ghi chép tóm tắt về Đặng Văn Sơn mà cô giáo chủ nhiệm cũ đã cung cấp. Nam đọc lại lần cuối, cố ghi nhớ từng chi tiết cần nói trong thủ tục.
"Ai đứng ra nói?" thầy Bách hỏi, nhìn cả hai đứa. "Phải là người thật sự nhớ đúng, không phải nhớ mang máng. Đây không phải lúc để đoán mò."
"Con nghĩ nên là con," Nam nói sau một lúc suy nghĩ. "Con là người đầu tiên phát hiện ra chuyện này, và con nghĩ nếu thủ tục thật sự cần một người 'nhớ đúng', thì con nên là người tập làm quen với việc này trước, để nếu sau này cần làm cho Linh, con đã có kinh nghiệm."
Phương Anh nhìn Nam, không phản đối, chỉ gật đầu đồng tình, dù ánh mắt cô thoáng qua một chút lo lắng không giấu được.
"Được," thầy Bách nói. "Nhưng nhớ, mọi thứ phải đúng ba bước, đúng thứ tự. Gọi tên thật rõ ràng, nói thật lý do, không được nói giảm nói tránh dù nghe có phũ phàng tới đâu, rồi mới ghi vào hệ thống. Sai một bước là phải làm lại từ đầu, và thầy không chắc làm lại có an toàn như lần đầu hay không."
Nam gật đầu, cảm giác căng thẳng dâng lên trong ngực, nhưng cũng có một phần quyết tâm rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào trước đó. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đang dần tắt, để lại một màu cam nhạt phủ lên sân trường vắng.
"Mình làm lúc nào ạ?" Nam hỏi.
"Không phải bây giờ," thầy Bách đáp, tắt laptop. "Hiện tượng chỉ xảy ra đúng khung giờ điểm danh sáng, bảy giờ năm tới bảy giờ mười lăm. Mình cần chuẩn bị kỹ hơn, đúng lời, đúng trình tự, rồi làm vào sáng mai. Hôm nay chỉ là để tụi em quen với không khí, quen với việc mình sắp làm."
Ba người rời phòng 118 khi trời đã sẩm tối hẳn, mỗi người mang theo một tâm trạng khác nhau: Nam với sự hồi hộp xen lẫn quyết tâm, Phương Anh với nỗi lo lắng chưa nói ra hết, và thầy Bách với gánh nặng của người vừa quyết định bước qua ranh giới giữa việc chỉ quan sát và việc thật sự can thiệp vào một điều mình còn chưa hiểu hết bản chất.
Xuống tới sân trường, thầy Bách dặn dò thêm một lần cuối trước khi ai về nhà nấy. "Sáu giờ rưỡi sáng mai, cổng phụ. Thầy sẽ xin phép bảo vệ mở cửa sớm. Đừng trễ, và đừng nói với ai khác, kể cả bạn thân nhất trong lớp."
"Dạ." Nam và Phương Anh đồng thanh đáp, rồi chia tay nhau ở cổng trường, mỗi người đạp xe về một hướng khác nhau trong ánh hoàng hôn cuối cùng còn sót lại trên bầu trời Gò Vấp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →