🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Năm, trước giờ vào học, Nam và Phương Anh lên tầng ba, dừng lại trước một phòng khác hẳn phòng 205 quen thuộc: phòng 118, nơi từng là lớp 8A3 năm 2021, hiện giờ là phòng dạy môn Công nghệ của khối chín.

Cửa phòng còn khoá, chưa tới giờ vệ sinh lớp học. Hai đứa đứng ngoài hành lang, nhìn qua ô cửa kính, thấy bên trong sắp xếp khác hẳn một phòng học thường: bàn dài kê theo dãy, vài mô hình kỹ thuật bày trên kệ góc phòng, và một chiếc micro treo trần giống hệt loại ở phòng 205, chỉ khác vị trí lắp đặt hơi lệch về phía cửa sổ.

"Đây là phòng của Phan Thị Hồng Nhung," Phương Anh nói, đọc lại từ sổ tay. "Rời trường năm 2021 vì gia đình có mâu thuẫn, chuyển đi đột ngột."

"Mày tra được gì thêm về bạn này chưa?" Nam hỏi, mắt vẫn không rời khỏi ô cửa kính.

"Ít lắm. Hồ sơ chỉ ghi 'chuyển trường', không nói rõ chuyển đi đâu. Tao hỏi chị khoá trên nhưng chị ấy cũng chỉ nhớ mang máng, bảo hồi đó có tin đồn ba mẹ bạn ấy hay cãi nhau to trước cổng trường, có lần công an khu vực phải tới can thiệp. Sau đó thì Nhung nghỉ học luôn, không một lời từ biệt với ai trong lớp." Phương Anh gấp sổ tay lại, giọng chùng xuống. "Kiểu chuyện mà ai cũng biết nhưng không ai dám nhắc thẳng ra."

Nam im lặng, hình dung một đứa trẻ mười ba tuổi phải rời trường giữa một cơn bão gia đình như vậy, không kịp chuẩn bị tinh thần, không kịp nói lời tạm biệt vì có lẽ chính người trong cuộc cũng không biết mình sẽ đi vào ngày mai.

Nam mở phần mềm điểm danh trên điện thoại, quyền hạn chế của CLB vẫn còn hiệu lực nhờ thầy Bách chưa thu lại. Cậu gõ tên phòng, kéo tới log sáng nay, sáng hôm qua, sáng hôm kia.

Dòng chữ hiện lên, nhưng khác với những gì Nam từng thấy ở log của Linh: "Có ạ..." kéo dài bất thường, âm cuối như mờ dần đi, không dứt khoát như một câu trả lời bình thường, khớp giọng chỉ tám mươi hai phần trăm, thấp hơn hẳn.

"Nghe khác quá," Nam nói, đưa điện thoại cho Phương Anh cùng nghe qua bản ghi âm đính kèm log. "Như đang tắt dần vậy."

Phương Anh nghe xong, cau mày, ghi vào sổ tay: "Bị quên càng lâu, giọng càng mờ." Cô gạch dưới dòng đó hai lần, đậm hơn mọi ghi chú khác trong sổ.

"Mày nghĩ tại sao lại vậy?" Nam hỏi.

"Có thể vì không ai còn nhớ tới bạn ấy nữa," Phương Anh đáp, giọng trầm xuống. "Linh mới rời đi có hai năm, còn nhiều người vẫn nhớ, vẫn nhắc, kể cả mày dù mày không chủ động liên lạc. Nhưng bạn này, rời đi vì mâu thuẫn gia đình, có khi ngay cả bạn bè cùng lớp cũng ngại nhắc tới vì sợ động chạm chuyện riêng tư. Không ai nhắc, không ai nhớ, thì giọng cứ mờ dần theo thời gian, giống một bức ảnh để lâu ngoài nắng."

Nam gật đầu, cảm thấy giả thuyết đó hợp lý một cách đau lòng. Nếu đúng vậy, thì Giọng Vắng không chỉ là một lỗi kỹ thuật đơn thuần, mà còn phản chiếu đúng một quy luật rất người: ai được nhớ tới nhiều thì còn rõ ràng, ai bị lãng quên thì mờ dần, cho tới khi gần như không còn nghe ra được nữa.

"Vậy nếu không ai làm gì, cuối cùng những giọng này sẽ biến mất hoàn toàn?" Nam hỏi, dù không chắc câu trả lời sẽ khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn hay nặng nề hơn.

"Có thể vậy. Hoặc có thể chúng chỉ mờ tới một mức nào đó rồi dừng lại, không ai biết chắc." Phương Anh gấp sổ tay, nhìn đồng hồ. "Sắp vào học rồi, mình xuống thôi."

Hai đứa xuống cầu thang, ánh sáng buổi sáng dịu hơn ánh nắng gắt của những tuần trước, gió se lạnh đầu mùa lùa qua hành lang trống, mang theo mùi ẩm nhẹ đặc trưng của những ngày cuối năm sắp chuyển mùa. Nam đi sau Phương Anh vài bước, trong đầu vẫn còn văng vẳng đoạn ghi âm giọng mờ dần đó, tự hỏi liệu một ngày nào đó, nếu cậu tiếp tục quên đi, giọng Linh có mờ đi theo cách tương tự hay không, và liệu cậu có còn kịp làm gì trước khi điều đó xảy ra.

Tới chân cầu thang, Phương Anh dừng lại, quay sang Nam. "Tao nghĩ mình nên bắt đầu nghĩ tới việc có thể làm gì cho những người này, không chỉ dừng ở việc tìm hiểu nữa. Cứ đứng nhìn giọng họ mờ dần mỗi ngày mà không làm gì, tao thấy không đành."

"Ừ," Nam đáp, gật đầu chậm. "Nhưng làm gì thì phải tính kỹ, không thể cứ nhào vô thử bừa được."

Chuông vào lớp reo vang khắp hành lang, cắt ngang cuộc trò chuyện. Cả hai vội chia tay nhau ở ngã rẽ quen thuộc, ai về lớp nấy, nhưng câu nói cuối cùng của Phương Anh vẫn còn đọng lại trong đầu Nam suốt cả buổi học sáng hôm đó, như một lời hứa ngầm chưa ai chính thức nói ra.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →