🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê cóc trước cổng trường chỉ có vài chiếc ghế nhựa thấp, một tủ kính bày bánh tráng nướng và mấy lon nước ngọt, bà chủ quán ngồi quạt tay bên chiếc bếp than nhỏ nấu nước. Nam và Phương Anh ngồi ở góc khuất nhất, tránh xa đám đông học sinh khác đang tan học ùa ra cổng.

"Cho hai ly cà phê sữa đá đi cô," Phương Anh gọi, quen thuộc như đã tới đây không biết bao nhiêu lần. Bà chủ quán gật đầu, không cần hỏi thêm gì.

Nam ngồi im một lúc, hai tay ôm lấy đầu gối, nhìn xuống ly nước chưa tới. Cậu vừa kể cho Phương Anh nghe toàn bộ nội dung hợp đồng, về điều khoản chín mươi lăm phần trăm, về cái tên cô Diễm ký cuối trang. Phương Anh nghe xong, ghi chép cẩn thận như mọi lần, nhưng lần này cô để ý thấy Nam có vẻ gì đó khác lạ, như đang muốn nói thêm điều gì mà chưa tìm được cách mở lời.

"Còn gì nữa không?" cô hỏi, đặt bút xuống.

Nam im lặng một lúc lâu, đủ để ly cà phê sữa đá được bưng ra, đá bắt đầu tan dần, những giọt nước ngưng tụ chảy dọc thành ly xuống mặt bàn nhựa.

"Tao chưa từng kể cho ai nghe hết về Linh," cậu nói, giọng thấp hơn bình thường. "Không chỉ chuyện mất liên lạc thôi đâu."

Phương Anh không giục, chỉ ngồi yên, chờ Nam nói tiếp theo nhịp của chính cậu.

"Hồi đó, trước khi bạn ấy chuyển đi, cả lớp đồn nhà Linh gặp khó khăn gì đó, nợ nần gì đó. Tao nghe loáng thoáng vậy thôi. Linh mấy hôm liền tới lớp trễ hơn bình thường, có hôm nghỉ không phép. Tao để ý thấy, nhưng tao không hỏi." Nam dừng lại, xoay ly cà phê trong tay dù chưa uống ngụm nào. "Tao sợ hỏi thì đường đột, sợ Linh không muốn nói, nên tao cứ để mọi thứ như bình thường, giả vờ như không thấy gì khác lạ."

"Rồi bạn ấy nhắn tin báo chuyển trường?"

"Ừ. Một tin nhắn, đúng bốn chữ với một câu xin lỗi. Tao đọc lúc đang làm bài tập, định bụng sáng hôm sau sẽ hỏi lại cho rõ, hỏi Linh có cần giúp gì không, có ổn không. Rồi tao lại không làm." Nam cười khẽ, một nụ cười không có chút vui nào trong đó. "Cứ nghĩ để mai, để mai, rồi không có cái mai nào cả. Tao chưa từng nhắn lại Linh một câu nào kể từ đó tới giờ."

Phương Anh lặng nghe, không ngắt lời, ánh mắt dịu lại khác hẳn vẻ sắc sảo thường thấy khi cô phân tích bằng chứng hay lặp lại nguyên văn lời người khác. Lần này cô chỉ ngồi đó, để Nam nói hết những gì cậu chưa từng nói với ai.

"Vậy nên khi tao nghe thấy giọng Linh đáp điểm danh trong cái file đó," Nam tiếp tục, "cảm giác đầu tiên không phải sợ. Là một cảm giác giống như câu hỏi tao chưa từng dám hỏi bỗng nhiên có cơ hội được hỏi lại, dù tao biết đó không thật sự là Linh đang trả lời tao."

Phương Anh im lặng một lúc, rồi đặt tay lên mặt bàn, gần chỗ tay Nam đang giữ ly cà phê, không chạm vào, chỉ để gần thôi.

"Mày có định hỏi Linh thật không," cô hỏi thẳng, giọng nghiêm túc hiếm thấy, "hay chỉ định hỏi cái máy?"

Câu hỏi đó khiến Nam khựng lại. Cậu chưa từng nghĩ theo hướng đó một cách rõ ràng như vậy, dù trong lòng cậu đã lờ mờ cảm nhận được sự khác biệt giữa việc giải mã một hiện tượng kỹ thuật và việc thật sự đối diện với người bạn cũ ngoài đời, người vẫn đang sống một cuộc sống khác, có thể đã quên hẳn chuyện cũ, có thể còn giận Nam vì đã im lặng quá lâu.

"Tao không biết," cậu thành thật trả lời. "Nhưng tao nghĩ... tao nên hỏi Linh thật, chứ không chỉ là giải quyết cái hệ thống này thôi."

Phương Anh gật đầu, không nói thêm gì, chỉ đẩy ly cà phê về phía Nam, ra hiệu cậu nên uống trước khi đá tan hết. Xe cộ vẫn qua lại ngoài cổng trường, tiếng còi xe, tiếng rao hàng rong, mọi thứ vẫn bình thường như chưa từng có gì thay đổi, nhưng với Nam, đây là lần đầu tiên sau gần hai năm, cậu thấy mình đang thật sự đối diện với câu hỏi mình đã né tránh suốt bấy lâu nay.

"Tao không có số Linh mới," Nam nói sau một lúc, giọng đã bình tĩnh trở lại. "Số cũ đổi từ lâu rồi, tài khoản mạng xã hội cũng khoá gần hết. Tao không biết bắt đầu tìm từ đâu."

"Để tao hỏi thử vài đứa," Phương Anh đáp, lấy điện thoại ra, lướt qua danh bạ. "Hồi đó chắc còn vài đứa trong lớp cũ của mày giữ liên lạc được với Linh, kiểu bạn thân thân một chút, không đứt hẳn như mày."

Nam gật đầu, uống một ngụm cà phê, vị ngọt béo quen thuộc không làm dịu được cảm giác lộn xộn trong lòng cậu, nhưng ít nhất giờ cậu đã nói ra được điều mình giữ kín suốt bấy lâu, và điều đó, dù chưa giải quyết được gì, cũng khiến ngực cậu nhẹ hơn một chút so với lúc bước vào quán.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →