🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng bộ môn Tin học nằm cuối dãy, ánh nắng chiều xuyên qua rèm cửa kéo hờ, đổ những vệt dài trên sàn gạch. Thầy Bách còn ngồi lại sau giờ dạy, laptop mở, tai nghe một bên còn cắm, đang kiểm tra gì đó trên màn hình khi Nam gõ cửa.

"Thầy ơi, em hỏi cái này được không ạ?"

Thầy Bách ngẩng lên, gỡ tai nghe. "Vào đi. Có chuyện gì?"

Nam đưa điện thoại ra, mở ảnh chụp màn hình dòng log cậu kịp lưu lại từ giờ ra chơi. Thầy Bách nhìn qua, gật gù, chưa có vẻ gì bất ngờ.

"À, cái này thầy thấy rồi. Chắc lỗi micro thôi, hệ thống mới lắp còn nhiều lỗi vặt, tuần sau bên công ty qua kiểm tra lại là ổn."

"Nhưng tên đó là bạn cùng lớp cũ của em. Bạn ấy chuyển trường từ năm ngoái, à không, từ đầu năm ngoái."

"Ừ thì trùng tên thôi, hoặc hệ thống nhận nhầm giọng ai đó gần giống. Công nghệ giọng nói còn mới, sai số vẫn có." Thầy Bách nói nhanh, mắt không nhìn thẳng vào Nam mà quay lại màn hình laptop, gõ vài phím như đang tìm gì đó để bận tay.

Nam đứng im một lúc, không biết nên hỏi tiếp thế nào. Cậu là học sinh, thầy là giáo viên phụ trách kỹ thuật cả dự án, lý lẽ đương nhiên nghiêng về phía thầy. Nhưng có gì đó trong cách thầy Bách trả lời khiến Nam không thấy yên tâm hơn chút nào, ngược lại còn thấy chột dạ hơn cả lúc chưa hỏi.

"Chín mươi bảy phẩy hai phần trăm, thưa thầy. Em tưởng sai số của hệ thống không cao vậy."

Lần này thầy Bách mới thật sự dừng gõ phím, nhìn Nam một giây, rồi lại cúi xuống màn hình.

"Em nhớ chính xác cả số lẻ luôn hả?"

"Dạ. Em xem hai lần."

Thầy im lặng, ngón tay cái gõ nhẹ lên viền laptop, một nhịp, hai nhịp, ba nhịp. Đó là thói quen của thầy mỗi khi đọc log lỗi, Nam từng để ý từ hồi CLB quay phóng sự về phòng máy chủ hồi đầu tháng.

"Để thầy kiểm tra lại đã," thầy Bách nói, giọng chậm hơn câu trước một chút. "Đừng vội kết luận gì hết, mình chưa có đủ dữ liệu đâu. Nếu là lỗi thật thì thầy sẽ báo cáo đúng quy trình, em yên tâm."

"Dạ." Nam gật đầu, dù trong lòng không thấy yên tâm chút nào.

Thầy Bách gấp laptop lại nhanh hơn bình thường, cho vào túi đựng, đứng dậy. "Thôi, muộn rồi, em về đi kẻo ba mẹ mong. Chuyện này để thầy lo, em cứ tập trung làm bản tin đi, đừng đào sâu nữa, mất thời gian học."

Câu cuối nghe như một lời khuyên tử tế, nhưng Nam nhận ra nó cũng là một cách khéo léo để kết thúc câu chuyện. Cậu cất điện thoại, chào thầy, bước ra khỏi phòng.

Ngoài hành lang, nắng chiều đã ngả màu cam nhạt, học sinh học thêm ca chiều đang lục tục ra về. Nam đi được vài bước thì quay lại, nhìn qua ô cửa kính nhỏ trên cửa phòng Tin học. Thầy Bách vẫn đứng đó, chưa ra ngay như đã nói, tay cầm điện thoại, có vẻ đang gọi cho ai đó, vẻ mặt căng hơn lúc nói chuyện với Nam nhiều.

Nam không nghe được nội dung cuộc gọi qua lớp kính dày, chỉ thấy môi thầy mấp máy nhanh, tay kia xoa trán liên tục, một cử chỉ Nam chưa từng thấy ở người thầy luôn tỏ ra điềm tĩnh này.

Cậu đứng thêm vài giây, rồi tự thấy mình đang làm chuyện không phải phép, quay lưng đi thẳng xuống cầu thang. Trong đầu Nam, câu "để thầy kiểm tra lại đã" cứ lặp đi lặp lại, không phải vì nó lạ, mà vì cách thầy nói nó, chậm rãi và có phần né tránh, giống hệt cách người ta nói khi đã biết câu trả lời nhưng chưa sẵn sàng nói ra.

Nam xuống tới sân trường, nắng đã tắt hẳn phía sau dãy nhà B. Cậu rút điện thoại, mở lại ảnh chụp dòng log, nhìn con số chín mươi bảy phẩy hai một lần nữa trước khi bước ra cổng, nơi ba cậu, hiếm hoi không phải chạy tuyến Đà Lạt tuần này, đang đứng chờ với chiếc xe số cũ nổ máy lạch cạch.

"Sao mặt mày như mất hồn vậy?" Ba hỏi, đội mũ bảo hiểm giúp Nam như hồi cậu còn học tiểu học, dù Nam đã cao hơn ba nửa cái đầu từ năm ngoái.

"Dạ không có gì, con hơi mệt thôi."

Ba không hỏi thêm, chỉ nổ máy, chạy chậm qua khu chợ Gò Vấp đang tan tầm, mùi cá mùi rau lẫn vào mùi khói xe. Nam ngồi sau, một tay bám vào yên, tai vẫn còn nghe văng vẳng giọng thầy Bách nói "để thầy kiểm tra lại đã", chậm rãi tới mức nghe như một câu trì hoãn hơn là một lời hứa.

Cậu nghĩ tới cách thầy quay mặt đi khi nhắc tới con số phần trăm, và tự hỏi liệu một người thật sự tin đó chỉ là lỗi micro có cần phải đứng gọi điện, xoa trán liên tục ngay sau khi học sinh vừa ra khỏi phòng hay không. Xe rẽ vào hẻm 78, gần tới nhà, Nam vẫn chưa tìm ra câu trả lời nào khiến mình thấy nhẹ nhõm hơn.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →