🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hành lang tầng ba ồn ào đúng kiểu giờ ra chơi đầu năm học: tiếng dép lê kéo lệt sệt, tiếng ai đó đang thi nhau kể chuyện hè, tiếng còi xe từ cổng trường vọng lên xa xa. Nam đứng dựa lan can, một tay cầm điện thoại, mắt không rời màn hình.

Cậu vừa xin được quyền truy cập thử nghiệm phần mềm Điểm Danh Bằng Giọng Nói, loại quyền hạn chế, chỉ xem log, không sửa được gì. Thầy Bách cấp cho CLB phát thanh để "quay vài cảnh minh hoạ cho phóng sự", nói vậy hôm thứ Sáu, giọng nhẹ tênh như đang cho mượn một cuộn dây điện thừa. Nam gõ tên lớp 8A2 vào ô tìm kiếm lịch sử, dù biết thừa lớp đó không còn tồn tại dưới cái tên này nữa. Sổ liên lạc trường giờ chỉ còn "8A2, khoá 2026–2027", một lớp tám hoàn toàn khác, học phòng khác.

Không có gì hiện ra. Cậu đổi cách tìm, gõ thẳng "Đỗ Thục Linh".

Một dòng log xuất hiện, ngày 14 tháng 9, đúng sáng nay:

ĐIỂM DANH — Đỗ Thục Linh — KHỚP GIỌNG 97,2% — HỢP LỆ

Nam đọc lại ba lần. Không phải cậu nghe nhầm trong file demo. Có một dòng dữ liệu thật, được hệ thống ghi nhận thật, cho một cái tên không thuộc về bất kỳ lớp học nào của trường năm nay.

Cậu nhớ lại tin nhắn cuối cùng Linh gửi, cách đây gần hai năm, một buổi tối tháng Giêng: "Tao chuyển trường rồi. Không nói được nhiều, xin lỗi." Nam đọc tin đó lúc đang làm bài tập, định bụng sáng hôm sau sẽ hỏi lại cho rõ, rồi lại thôi, rồi tin nhắn trôi xuống dưới hàng chục cuộc trò chuyện khác, và Nam chưa từng chủ động nhắn lại lần nào nữa. Cậu tự nhủ chắc Linh bận chuyển nhà, chắc để sau. Sau đó là mãi mãi không có "sau" nào tới.

Giờ nhìn dòng log này, cảm giác cũ ùa về nhanh hơn Nam tưởng: không hẳn là sợ, mà giống cảm giác bị bỏ lại giữa một câu chưa nói hết.

"Nam ơi, vào lớp!"

Ai đó gọi từ đầu hành lang. Nam giật mình, tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi quần. Cậu chưa kịp chụp lại dòng log, chỉ kịp nhớ ba con số: chín mươi bảy phẩy hai.

Buổi học đầu tiết vẫn diễn ra bình thường: cô giáo Toán gọi tên điểm danh theo cách cũ, giấy bút, không liên quan gì tới hệ thống mới. Nam ngồi bàn cuối, mắt nhìn bảng nhưng đầu vẫn quanh quẩn ở con số kia. Chín mươi bảy phẩy hai phần trăm là mức khớp cao, cao hơn cả một số bạn cùng lớp cậu vừa lướt qua log sáng trong lúc chờ vào học, có người chỉ đạt tám mươi mấy phần trăm vì giọng còn ngái ngủ hay đang bị cảm, có người tận chín mươi hai vì đọc rõ ràng từng chữ như đang trả bài.

Nghĩa là hệ thống tin chắc đó là Linh. Không phải nghi ngờ, không phải gần giống. Chắc chắn.

Giờ ra chơi tiếp theo, Nam thử lại lần nữa, lần này cẩn thận hơn. Cậu mở phần mềm, chụp màn hình trước khi đọc kỹ, sợ lỡ bị gọi vào lớp giữa chừng như lần trước. Dòng log vẫn còn đó, không đổi. Cậu kéo xuống xem có ghi chú gì thêm không. Chỉ có một dòng kỹ thuật ngắn gọn ở cuối, không giải thích gì, ghi rõ nguồn thu: micro M3, phòng 205.

Cùng phòng với file demo hôm qua.

Nam gõ thêm vài ngày trước đó vào ô tìm kiếm, xem có lặp lại không. Có. Ngày 12, ngày 13, cùng một dòng, cùng một con số khớp giọng, sai lệch không quá nửa phần trăm mỗi lần. Đều đặn tới mức đáng ngờ, như một đoạn ghi âm được phát đi phát lại, chứ không phải một người thật trả lời mỗi sáng theo cách hơi khác nhau như mọi giọng nói bình thường vẫn thế. Nam từng dựng đủ nhiều file phỏng vấn để biết: giọng người sống không bao giờ giống hệt nhau tới nửa phần trăm, kể cả khi họ cố tình đọc lại đúng một câu hai lần liên tiếp.

Cậu định gõ thêm ghi chú vào file cá nhân nhưng chuông reo trước khi kịp gõ hết câu. Nam đóng ứng dụng, đứng dậy, cảm giác trong ngực nặng hơn lúc bước ra khỏi phòng phát thanh sáng nay nhiều.

Trên đường về lớp, cậu đi ngang qua bảng thông tin trường, nơi treo tấm poster mới toanh giới thiệu hệ thống Điểm Danh Bằng Giọng Nói, chữ to màu xanh dương: "TRƯỜNG XUÂN — TIÊN PHONG CHUYỂN ĐỔI SỐ". Bên dưới là một dòng nhỏ hơn, gần như không ai để mắt tới: "Chính xác tới 99%".

Nam đứng lại nhìn dòng chữ đó một lúc lâu hơn cần thiết, đủ để một bạn lớp khác va vào vai cậu, xin lỗi rối rít rồi chạy vội vào lớp. Cậu không phản ứng gì, chỉ đứng đó, tay vẫn còn nắm chặt điện thoại trong túi quần, cho tới khi chuông vào lớp reo lần hai.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →