🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tiếng quạt trần phòng phát thanh kêu lạch cạch đúng ba nhịp rồi mới đều lại, như mọi buổi sáng thứ Hai kể từ ngày Nam nhận chìa khoá phòng này. Cậu không buồn tắt nó. Tiếng ồn quen thuộc dễ chịu hơn sự im lặng hoàn toàn, nhất là lúc bảy giờ kém, khi cả tầng ba chưa có ai ngoài cậu.

Trịnh Bảo Nam kéo ghế, đặt laptop lên bàn mixer, cắm tai nghe. Phần mềm dựng âm thanh mở ra với ba track còn dang dở từ tuần trước: nhạc hiệu bản tin, một đoạn phỏng vấn thầy Tổng phụ trách, và một file mới toanh thầy Bách gửi tối Chủ nhật, tên file ghi "demo_diemdanh_09.wav" — mẫu âm thanh để Nam dựng thành đoạn phóng sự giới thiệu hệ thống Điểm Danh Bằng Giọng Nói cho bản tin đầu năm học.

Cậu kéo thanh trượt, nghe thử. Giọng thầy Hiệu trưởng đọc khai giảng, tiếng vỗ tay, rồi một đoạn trích minh hoạ cảnh điểm danh mẫu ở một lớp nào đó — giáo viên đọc tên, học sinh đáp "có ạ" lần lượt, đúng chất liệu để cắt ghép thành phóng sự bốn mươi giây.

Nam tua tới đoạn giữa file, nơi có một chuỗi tên đọc liên tục, định cắt lấy khoảng mười giây. Cậu bấm play.

"Đỗ Thục Linh."

Tay Nam khựng trên chuột.

Có một khoảng lặng ngắn, đúng kiểu khoảng lặng chờ đáp trong mọi buổi điểm danh. Rồi một giọng con gái vang lên, rất khẽ, rất đúng nhịp:

"Có ạ."

Nam ngồi im. Cái tên đó không lạ với cậu, chỉ lạ vì nó xuất hiện ở đây, trong một file demo thầy Bách bảo là ghi mẫu tuần trước. Đỗ Thục Linh chuyển trường từ tháng Giêng năm ngoái, à không, năm kia, đúng hai năm rồi. Không ai trong danh sách lớp nào ở Trường Xuân bây giờ mang cái tên đó nữa.

Cậu tua lại, nghe kỹ hơn. Vẫn là "Đỗ Thục Linh", vẫn là "Có ạ" đúng ở giây đó. Nam kéo cửa sổ phần mềm to ra, nhìn dạng sóng âm hiện lên trên màn hình: một đường gợn nhỏ, sạch, không có tiếng ồn nền như những đoạn xung quanh.

Log 14/9: file demo_diemdanh_09.wav, đoạn 3'12"–3'19", có giọng đọc tên "Đỗ Thục Linh" và một câu đáp. Không nhớ Linh còn học ở đây. Chắc là—

Nam gõ tới đó thì dừng lại, không biết viết tiếp thế nào cho đúng. Cậu xoá dòng cuối, để nguyên ba dòng trên, đóng file ghi chú lại.

Cậu mở lại thời khoá biểu năm ngoái lưu trong máy, so số phòng. Lớp 8A2, năm học 2024–2025, học ở phòng 205, tầng hai, dãy chính. Cậu nhớ rõ vì hồi đó CLB phát thanh từng tới đó ghi hình một buổi sinh hoạt lớp, và Nam là người vác máy quay.

Cậu gõ số phòng vào ô tìm kiếm trong bảng dữ liệu demo. Không có kết quả khớp trực tiếp, chỉ có một dòng ghi chú kỹ thuật: nguồn thu — micro M3, phòng 205. Cùng phòng.

Nam không phải người hay tin vào những chuyện không giải thích được. Nghề tay ngang của cậu, nếu gọi được là nghề, là dựng file: cắt tiếng ồn thừa, canh nhịp, ghép nhạc nền cho vừa khớp lời đọc. Việc đó dạy cậu một thói quen, rằng bất kỳ âm thanh nào cũng có nguồn gốc, có thể lần ra được nếu đủ kiên nhẫn tua đi tua lại. Cậu tự nhủ đây chỉ là một file demo bị gắn nhầm nhãn, có thể ai đó ở công ty lắp hệ thống đã dùng tạm một đoạn ghi âm cũ để test, quên đổi tên file cho đúng.

Chỉ là cậu chưa từng nghe nói công ty nào giữ ghi âm cũ tới hai năm.

Ngoài hành lang có tiếng bước chân, tiếng cửa lớp bên cạnh mở ra đóng vào, học sinh tới sớm bắt đầu lác đác. Nam vẫn ngồi yên, tai nghe áp chặt, ngón tay chưa rời khỏi nút tua lại.

Cậu bấm lần thứ hai.

"Đỗ Thục Linh."

...

"Có ạ."

Giọng vẫn thế. Không đổi một âm nào so với lần đầu, không có tiếng vấp, không có tiếng thở trước khi nói, như một đoạn được cắt gọn hoàn hảo. Nam nhớ Linh không nói chuyện kiểu tròn trịa như vậy — hồi lớp 8, Linh hay nuốt chữ cuối câu, đặc biệt lúc buổi sáng còn ngái ngủ. Nhưng đây, "có ạ" rõ ràng, đầy đủ, đúng mực tới mức nghe lạ.

Nam kiểm tra lại thời lượng toàn bộ đoạn file điểm danh: sáu phút bốn mươi giây, tính từ tên đầu tiên tới tên cuối cùng. Cậu nhìn con số đó một lúc, không hiểu vì sao nó khiến cậu chú ý hơn cả nội dung — có lẽ vì sáu phút bốn mươi giây đúng bằng độ dài chuẩn một bản tin phát thanh trường, con số cậu thuộc lòng hơn cả bảng cửu chương.

Cửa phòng phát thanh có tiếng gõ nhẹ. Nam giật mình, kéo tai nghe xuống cổ.

"Dậy sớm vậy?" Là bạn cùng CLB, lớp khác, chỉ ghé qua lấy chìa khoá kho đồ. Cậu không hỏi thêm gì, lấy đồ rồi đi luôn.

Nam nhìn đồng hồ góc màn hình. Còn mười lăm phút nữa vào học. Cậu đóng file demo lại, không lưu bản cắt nào cho bản tin, chỉ lưu riêng một bản sao với cái tên không ai để ý tới: "chuathe.wav".

Trước khi tắt máy, cậu bấm play thêm một lần cuối, chỉ để chắc chắn mình không nghe nhầm.

"Đỗ Thục Linh."

"Có ạ."

Ngón tay Nam vẫn còn đặt trên chuột khi chuông báo hết giờ tự học vang lên ngoài hành lang, dài và đều, không giống bất kỳ âm thanh nào cậu vừa nghe qua tai nghe.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →