Thư viện buổi chiều thứ Tư đông hơn thường lệ vì gần tới đợt kiểm tra giữa kỳ, nhưng Nam và Phương Anh vẫn tìm được bàn góc quen thuộc. Nam trải ra trước mặt bản danh sách năm cái tên đã tìm được từ tuần trước, cùng những ghi chú mới từ chuyến vào phòng lưu trữ với thầy Bách.
"Tao đã tra được thêm chi tiết cho ba trong năm người," Phương Anh nói, lật sổ tay tới trang mới, chữ viết dày đặc hơn mọi khi. "Nhờ chị khoá trên tao quen, chị ấy hỏi giúp vài giáo viên cũ còn nhớ."
Cô đọc lần lượt: Trần Quốc Huy, lớp 9A4 năm 2019, gia đình chuyển về Cần Thơ giữa học kỳ hai vì công việc của ba đổi đột ngột, đi gấp trong vòng một tuần. Bùi Thị Cẩm Tú, lớp 7A2 năm 2018, xin nghỉ học tạm để phụ mẹ bán hàng dịp Tết, dự định quay lại sau Tết nhưng rồi không bao giờ quay lại nữa, không ai biết lý do thật sự vì sao. Phan Thị Hồng Nhung, lớp 8A3 năm 2021, chuyển đi đột ngột giữa một gia đình có mâu thuẫn nội bộ, hồ sơ chỉ ghi vỏn vẹn "chuyển trường".
"Mày để ý gì không?" Phương Anh hỏi, gấp sổ tay lại một lúc.
"Tất cả đều rời đi giữa chừng," Nam đáp, nhìn danh sách. "Không ai kịp có một buổi chia tay đàng hoàng. Không ai kịp nói lời tạm biệt với bạn bè."
"Đúng vậy đó," Phương Anh gật đầu, giọng trầm xuống. "Giống anh Duy tao ghê."
Nam ngẩng lên nhìn cô, chưa từng nghe Phương Anh nhắc tới anh trai mình theo cách này trước đây. Anh Duy, người Nam chỉ biết qua vài lần thoáng gặp ở nhà Phương Anh hồi còn học chung tiểu học, giờ làm shipper, ít khi về nhà.
"Ý mày là sao?"
"Không có gì đâu," Phương Anh khẽ lắc đầu, có vẻ hối hận vì đã buột miệng nói ra. "Chỉ là anh ấy cũng nghỉ học đại học giữa chừng, không ai kịp hỏi vì sao rõ ràng, rồi cứ thế xa dần cả nhà. Tao chỉ thấy giống thôi."
Nam không hỏi thêm, cảm nhận được đây không phải lúc để đào sâu vào chuyện riêng của bạn. Cậu quay lại với danh sách, gõ bút lên mặt bàn.
"Vậy có một mẫu số chung," cậu nói, cố kéo cuộc trò chuyện trở lại chủ đề chính. "Tất cả những người này đều rời đi mà không có cơ hội chia tay đúng nghĩa. Có thể đó chính là điều kiện khiến Giọng Vắng hình thành, không phải ngẫu nhiên ai cũng bị vậy."
Phương Anh gật đầu, đồng tình, ghi thêm dòng ghi chú đó vào sổ, gạch chân hai lần dưới cụm từ "chia tay dang dở".
"Nếu đúng vậy," cô nói, "thì đây không chỉ là chuyện kỹ thuật hay dữ liệu bị lạm dụng nữa. Đây là chuyện về việc không ai trong trường này từng thật sự quan tâm coi những đứa trẻ rời đi giữa chừng đã đi đâu, sống ra sao, hay đơn giản chỉ cần một lời tạm biệt tử tế."
Nam im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ thư viện, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả vàng trên sân trường. Cậu nghĩ tới Linh, tới cách chính cậu cũng từng để một cuộc chia tay trôi qua mà không nói gì, và tự hỏi liệu nếu khi đó cậu chủ động nhắn lại, hỏi thẳng vì sao, mọi chuyện có khác đi không, dù sâu trong lòng cậu biết câu hỏi đó không còn ý nghĩa gì nữa, vì mọi chuyện đã xảy ra rồi.
Đồng hồ treo tường thư viện điểm năm giờ chiều, tiếng chuông báo giờ đóng cửa vang lên khe khẽ. Phương Anh xếp lại sổ tay, đứng dậy trước, chờ Nam thu dọn đồ đạc, cả hai cùng bước ra ngoài trong im lặng, mỗi người mang theo một phần suy nghĩ riêng chưa nói hết thành lời.
Ra tới sân trường, Phương Anh dừng lại trước khi rẽ sang hướng về nhà, quay lại nhìn Nam. "Cảm ơn mày vì không hỏi thêm về anh Duy lúc nãy. Tao chưa sẵn sàng kể hết đâu."
"Không sao. Lúc nào mày muốn kể thì kể, tao không hối." Nam đáp, giọng nhẹ nhàng hơn bình thường.
Phương Anh khẽ mỉm cười, gật đầu chào, rồi đạp xe đi mất hút vào con hẻm quen thuộc. Nam đứng lại một lúc ở cổng trường, nhìn theo bóng cô khuất dần, trong đầu vẫn còn vương lại câu nói ngắn ngủi "giống anh Duy tao ghê", tự hỏi có bao nhiêu gia đình khác trong thành phố này cũng đang mang một nỗi mất mát tương tự, chỉ khác là không ai gọi tên nó ra được rõ ràng như câu chuyện đang dần hé mở trước mắt cậu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →