🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng chủ nhật, Trâm gọi điện về cho mẹ như thường lệ, một thói quen cô giữ suốt từ ngày lên thành phố học, bất kể bận rộn tới đâu cũng dành ra nửa tiếng cuối tuần để nghe giọng mẹ, để mẹ yên tâm con gái mình vẫn ổn ở cái thành phố xa lạ mà bà chưa bao giờ thật sự hiểu hết.

"Alo, con gái mẹ dạo này sao rồi?" Giọng mẹ vang lên trong điện thoại, vẫn nhấn nhá theo âm điệu miền Tây quen thuộc, xen lẫn tiếng gà kêu văng vẳng phía sau, chắc mẹ đang ngồi ngoài hiên nhà cho gà ăn như mọi sáng chủ nhật.

"Dạ con ổn mẹ, đang có mấy dự án làm," Trâm đáp, cố giữ giọng bình thường như chưa từng có gì xảy ra trong ba ngày vừa qua.

"Ăn uống đàng hoàng không con? Mẹ thấy con dạo này gầy hơn trong hình đăng Facebook."

"Con ăn đầy đủ mà mẹ, mẹ đừng lo."

Cuộc trò chuyện tiếp tục trôi theo những chủ đề quen thuộc: chuyện hàng xóm, chuyện mùa vụ lúa năm nay, chuyện dì Tư mới mổ ruột thừa, chuyện thằng em họ sắp cưới vợ. Trâm nghe, đáp lại đúng lúc, đúng chỗ, một phần đầu óc cô vẫn còn mắc kẹt trong những khung hình đêm qua, những gương mặt ảo mang theo tật của chính mình.

Có một khoảnh khắc, khi mẹ hỏi "Dạo này công việc có gì lạ không con", Trâm suýt buột miệng kể hết mọi chuyện, cả về USB, về Huy, về những video, về cảm giác sợ hãi cô đang mang theo suốt mấy ngày nay. Câu chuyện đã lên tới cổ họng, chỉ chờ một hơi thở nữa là bật ra thành lời.

Nhưng cô kìm lại.

Mẹ cô là người hay lo lắng thái quá, chỉ cần nghe con gái nói "có chuyện lạ liên quan tới hình ảnh trên mạng" thôi là đã đủ để bà mất ngủ cả tuần, gọi điện hỏi thăm mỗi ngày, có khi còn đòi bắt xe đò lên thành phố ngay lập tức để coi tận mắt con mình có sao không. Trâm không muốn kéo mẹ vào một nỗi lo mà chính cô còn chưa hiểu hết bản chất, chưa có gì chắc chắn để nói ra cho rõ ràng.

"Không có gì lạ đâu mẹ, công việc bình thường," cô nói, và nghe rõ chính mình đang nói dối, dù không hẳn là nói dối trắng trợn, chỉ là chưa nói hết sự thật.

Họ nói chuyện thêm mười lăm phút nữa rồi cúp máy, mẹ dặn dò như mọi lần: ăn uống đàng hoàng, đừng thức khuya quá, có gì gọi mẹ liền đừng giấu. Trâm dạ vâng, hứa hẹn, rồi đặt điện thoại xuống bàn.

Căn phòng trở lại im lặng. Cô ngồi thừ một lúc, nhìn ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, một vệt sáng vàng nhạt trải dài trên sàn gạch cũ, một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác của cô suốt mấy năm nay.

"Không sao đâu," cô lẩm bẩm, giọng khô khốc, không còn chút niềm tin nào trong đó như lần nói ở trước gương vài đêm trước. "Chỉ là trùng hợp thôi, đúng không?"

Không ai trả lời câu đó cả, vì chính cô cũng không còn tin vào nó nữa. Cô bật cười khẽ, một tiếng cười cay đắng, tự giễu chính mình vì đã từng nghĩ có thể xoa dịu nỗi sợ chỉ bằng vài chữ lặp đi lặp lại trước một tấm gương nứt.

Cô mở ví, lấy ra một tấm ảnh cũ chụp chung với mẹ hồi cô mới lên thành phố học, hai mẹ con đứng trước cổng trường, mẹ mặc áo bà ba màu xanh lá, tay ôm vai cô, cả hai đều cười tươi, một nụ cười không hề biết trước những gì sẽ xảy ra sau này. Cô nhìn tấm ảnh một lúc lâu, ngón tay chạm nhẹ vào góc ảnh đã sờn.

Cô muốn kể cho mẹ nghe, muốn được ôm lấy mẹ như hồi còn nhỏ mỗi lần sợ hãi điều gì. Nhưng cô biết lúc này chưa phải lúc, chưa đủ bằng chứng, chưa đủ can đảm để nhìn thấy nỗi lo lắng hiện lên trên gương mặt mẹ mình qua màn hình điện thoại.

Cô cất tấm ảnh lại vào ví, đứng dậy pha một ly trà nóng, ngồi xuống bàn làm việc, mở lại sổ tay ghi chú từ tối qua, chuẩn bị tinh thần cho một ngày dài phía trước, ngày cô sẽ cùng Huy lục lại tờ hợp đồng cũ, bắt đầu một hành trình mà cô vẫn chưa biết sẽ dẫn mình tới đâu.

Trước khi bắt tay vào việc, cô nhắn cho Huy một tin nhắn ngắn, chỉ vỏn vẹn "chào buổi sáng, tao ổn", không kể gì thêm về cuộc gọi với mẹ. Có những thứ cô nghĩ tốt hơn nên giữ riêng cho mình một lúc, chưa cần chia sẻ ngay cả với người bạn thân nhất đang cùng cô lần theo dấu vết này. Ngoài cửa sổ, tiếng chuông nhà thờ gần đó điểm giờ, chín tiếng ngân dài rồi tắt hẳn, báo hiệu một ngày mới đã chính thức bắt đầu, dù trong lòng cô cảm giác như đêm qua chưa từng kết thúc.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →