🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Huy tới phòng trọ Trâm lúc chín giờ tối, mang theo laptop riêng và một ổ cứng gắn ngoài đựng toàn bộ dữ liệu đã sao chép được từ USB. Đây là lần đầu tiên anh bước vào phòng cô kể từ ngày cô mới dọn tới đây hai năm trước, khi còn giúp cô khiêng cái tủ quần áo cũ lên tầng ba vì thang máy dãy trọ này chưa từng hoạt động một ngày nào.

Anh đặt laptop lên bàn, cắm thêm một màn hình rời mượn từ chỗ làm để có không gian hiển thị lớn hơn. Trâm dọn dẹp qua loa chỗ ngồi, kéo thêm cái ghế nhựa từ góc phòng, pha hai ly trà đá dù trời không nóng lắm, chỉ vì cần làm gì đó cho tay bận rộn trong lúc chờ đợi.

"Tao làm xong bảng so khớp rồi," Huy nói, mở một file bảng tính trên màn hình. "Đối chiếu toàn bộ năm trăm file gốc trong USB với chín mươi video MỘT NGÀY tao và mày đã lọc được hai ngày nay. Tao tính theo phần trăm khớp nhịp chuyển động, không phải khớp gương mặt."

Bảng hiện lên: một cột tên file gốc, một cột tên video thành phẩm, một cột phần trăm khớp, và một cột ghi chú.

"Kết quả sao?" Trâm hỏi, giọng khẽ hẳn.

"Bốn mươi bảy trên chín mươi video có tỷ lệ khớp trên tám mươi phần trăm," Huy đọc, không nhìn cô, mắt vẫn dán vào màn hình như thể đang tránh phải nhìn phản ứng của cô lúc này. "Mười hai video khớp trên chín mươi lăm phần trăm, gần như tuyệt đối."

Trâm ngồi im, không nói gì. Cô nhìn vào con số bốn mươi bảy, rồi mười hai, những con số vô tri trên một bảng tính, nhưng lại là bằng chứng cụ thể nhất cô từng có cho tới lúc này. Không còn là cảm giác, không còn là linh cảm mơ hồ trong đầu một người phụ nữ hay lo lắng thái quá. Là số liệu, là thứ có thể chỉ ra, có thể chứng minh.

"Mở một video cho tao coi," cô nói, giọng vừa run vừa cố giữ bình tĩnh.

Huy mở video có tỷ lệ khớp cao nhất, chín mươi bảy phần trăm, một video Bạch Vân Khanh gửi lời cảm ơn tới người hâm mộ nhân dịp một triệu lượt theo dõi. Anh đặt cạnh đó file gốc tương ứng từ USB, cho chạy song song, cùng tốc độ.

Trâm nhìn vào màn hình. Bạch Vân Khanh cúi đầu, hai tay đan vào nhau trước ngực, mỉm cười, khoé miệng bên trái nhếch lên trước bên phải đúng nửa giây, đôi mắt nheo lại theo đúng cách mắt Trâm vẫn nheo mỗi khi cười thật lòng chứ không phải cười xã giao.

Ở khung bên cạnh, chính Trâm của hai năm trước, ngồi trước phông xanh trong studio nhỏ, làm y hệt động tác đó, theo lệnh của người quay hôm ấy: "Cười thiệt tự nhiên cho chị, kiểu như em vừa được ai đó khen em giỏi vậy đó."

Hai khung hình chạy song song, khớp nhau tới từng khung một, như hai chiếc đồng hồ được lên dây cùng lúc.

Trâm đưa tay lên che miệng. Không phải phản xạ để không khóc thành tiếng, chỉ đơn thuần là cơ thể cô tự làm vậy, một phản xạ không cần suy nghĩ trước một điều quá sức tưởng tượng để chấp nhận ngay lập tức.

Cô không nhìn thấy gương mặt mình trên màn hình đó. Cô nhìn thấy một người lạ hoàn toàn, tóc dài uốn xoăn, mắt to tròn kiểu hoạt hình, một gương mặt được thiết kế kỹ lưỡng để không giống bất kỳ ai có thật. Nhưng nụ cười đó, ánh mắt nheo lại đó, cái cách hai tay đan vào nhau trước ngực đó, tất cả đều là của cô, những chuyển động cô chưa từng nghĩ mình sở hữu riêng cho tới đêm nay, khi thấy nó bị mặc lên một người khác, phát tán tới hàng triệu người, không một ai trong số họ biết rằng họ đang xem một phần rất thật của một cô gái làm nghề dựng phim, sống trong một căn phòng trọ mười tám mét vuông ở Bình Thạnh.

"Trâm," Huy gọi khẽ, chỉ vậy thôi, không nói thêm gì.

Cô không trả lời ngay. Cô cứ nhìn màn hình, nhìn người lạ đang cười bằng nụ cười của chính mình, cảm giác như có ai đó vừa lấy đi một phần cơ thể cô mà cô chưa từng biết là có thể bị lấy đi, một phần không nằm ở gương mặt, không nằm ở tên tuổi, mà nằm ở chính cách cô tồn tại trong từng khoảnh khắc nhỏ nhất, cách cô chớp mắt, cách cô cười, cách cô nghiêng đầu khi ngại ngùng.

"Không còn nghi ngờ gì nữa," cô nói cuối cùng, giọng khô khốc, gần như không phải giọng của chính mình. "Là thật. Tất cả đều là thật."

Huy tắt video, để màn hình trở về đen thui, như một cử chỉ tôn trọng khoảnh khắc này, không muốn để gương mặt giả kia tiếp tục hiện diện trong phòng thêm một giây nào nữa.

Căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều trên đầu, tiếng xe cộ xa xa ngoài hẻm, và tiếng thở của hai người bạn ngồi cạnh nhau, không ai biết nói gì tiếp theo cho phải.

Cuối cùng, Trâm quay sang nhìn Huy, ánh mắt trống rỗng nhưng không còn nghi hoặc, một loại trống rỗng chỉ tới sau khi một nỗi sợ mơ hồ đã trở thành một sự thật cụ thể, nặng nề, không thể chối bỏ được nữa.

"Vậy giờ tính sao?" cô hỏi.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →