Sáng thứ hai, Trâm ngồi bệt xuống sàn nhà, kéo ra từ gầm giường một chiếc thùng giấy đã móp méo ở các góc, nơi cô cất mọi loại giấy tờ không biết xếp vào đâu: hoá đơn điện nước cũ, sổ tay ghi chép những dự án đã xong từ lâu, vài tờ hợp đồng dịch vụ linh tinh cô từng ký trong hai năm qua.
Cô lục từng lớp giấy, cẩn thận không để xé rách những trang đã ố vàng vì ẩm mốc của căn phòng trọ không có cửa sổ thông gió tốt. Gần đáy thùng, cô tìm thấy nó: một tờ giấy A4 gấp làm tư, tiêu đề in đậm "HỢP ĐỒNG DỊCH VỤ GHI HÌNH DỮ LIỆU BIỂU CẢM", tên đơn vị ký hợp đồng viết tắt bằng ba chữ cái không rõ nghĩa, con dấu đỏ mờ nhạt ở góc dưới.
Cô mở tờ giấy ra, đọc lại từ đầu tới cuối, lần đầu tiên cô thật sự đọc kỹ nó kể từ ngày ký hai năm trước. Phần lớn nội dung là những điều khoản chung chung về thời gian, địa điểm, mức thù lao. Nhưng có một dòng, nằm ở giữa đoạn thứ ba, cô đọc đi đọc lại nhiều lần:
"Bên B đồng ý cho phép Bên A sử dụng toàn bộ dữ liệu ghi hình thu được, bao gồm nhưng không giới hạn ở hình ảnh, âm thanh, chuyển động cơ thể, dùng cho mục đích nghiên cứu và phát triển sản phẩm liên quan, không giới hạn thời gian và phạm vi sử dụng."
Cô chụp ảnh dòng chữ này, gửi ngay cho Huy kèm một dòng tin nhắn: "Đọc thử cái này. Tao ký cái gì vậy trời."
Huy trả lời sau vài phút, khi anh chắc đã đọc xong. "Đọc lại đi. Câu này rộng kinh khủng. 'Dùng cho mục đích nghiên cứu và phát triển sản phẩm liên quan' là kiểu câu người ta ký được cho bất cứ cái gì. Không giới hạn thời gian, không giới hạn phạm vi. Mày ký cái này thì coi như cho họ toàn quyền."
Trâm đọc lại lần nữa, cảm giác từng chữ như đang chế nhạo sự ngây thơ của cô hai năm trước, lúc chỉ mải mê nghĩ tới khoản tiền hai triệu hai trăm nghìn có thể trả tiền trọ tháng đó, không hề nghĩ tới việc chữ ký của mình có thể mang một cái giá lớn hơn nhiều.
"Tao ký hồi đó cần tiền quá, đọc lướt qua rồi ký luôn," cô nhắn lại, giọng chữ như đang thú nhận một điều gì đó.
"Không trách mày được đâu. Ai cũng vậy hết. Tụi nó soạn hợp đồng kiểu này chính là để người đọc lướt qua rồi ký, không phải để người ta hiểu hết."
Trâm cuộn ngón tay siết chặt tờ hợp đồng, không phải để vò nát nó, chỉ là một phản xạ khi cảm xúc dâng lên quá mức mà không có nơi nào để trút ra. Cô nhìn xuống tên đơn vị ký hợp đồng, ba chữ cái viết tắt kèm theo một mã số đăng ký kinh doanh nhỏ xíu ở góc trang, thứ mà hai năm trước cô chẳng buồn để tâm.
"Mày gửi cho tao cả cái mã số đăng ký kinh doanh nữa được không," Huy nhắn. "Tao tra thử coi tên công ty đầy đủ là gì."
Trâm chụp thêm một tấm ảnh cận cảnh phần góc trang, gửi qua. Cô đứng dậy, pha một ly cà phê, đi tới đi lui trong phòng trong lúc chờ Huy tra cứu, không thể ngồi yên một chỗ được nữa.
Mười lăm phút sau, điện thoại rung.
"Có rồi. Xưởng Ký Ức, đăng ký kinh doanh hộ cá thể, chủ hộ tên Ngô Thị Kim Loan, địa chỉ ở Tân Bình. Có vẻ đây chỉ là một studio nhỏ, không phải công ty lớn gì."
Trâm đọc cái tên "Xưởng Ký Ức" nhiều lần, cố nhớ lại xem tên này có nghe quen thuộc từ buổi quay hai năm trước hay không. Cô không nhớ rõ, chỉ nhớ mang máng người ta gọi nó bằng một cái tên khác thân mật hơn, ngắn gọn hơn lúc trò chuyện với nhau trong studio, kiểu tên viết tắt nội bộ chứ không phải tên đăng ký chính thức.
"Xưởng Ký Ức," cô lẩm bẩm, gõ lại tên đó vào một ghi chú mới trên điện thoại, đặt nó ngay dưới dòng chữ "Ngô Thị Kim Loan" mà Huy vừa gửi.
Đây là lần đầu tiên vụ việc có một cái tên cụ thể, một con người cụ thể để cô có thể tìm tới, đối diện, hỏi thẳng những câu hỏi đã dày vò cô suốt gần một tuần nay.
"Tao muốn tới tận đó," cô nhắn cho Huy, tay vẫn còn run nhẹ vì hồi hộp lẫn phẫn nộ. "Tao muốn nhìn thẳng vào mặt người đó, hỏi cho ra lẽ."
"Để tao tra thêm địa chỉ chính xác đã. Mày đừng đi một mình, nguy hiểm không biết trước được."
Trâm nhìn ra cửa sổ, buổi sáng vẫn tiếp diễn bình thường ngoài kia, tiếng người bán hàng rong, tiếng xe cộ, một thế giới không hề hay biết cô đang ngồi trong căn phòng nhỏ này, cầm trên tay một tờ giấy hai năm tuổi có thể là chìa khoá mở ra toàn bộ sự thật cô cần biết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →