🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hẻm dẫn vào địa chỉ đăng ký của Xưởng Ký Ức nằm sâu trong một con đường nhỏ ở Tân Bình, cách mặt đường chính chừng năm trăm mét, hai bên là những căn nhà ống cũ kỹ xen lẫn vài quán ăn vặt bán buổi chiều. Trâm đi một mình, dù Huy đã dặn đi dặn lại đừng đi một mình, nhưng cô muốn buổi gặp đầu tiên này diễn ra tự nhiên, không có ai đứng cạnh khiến bà quản lý cảnh giác ngay từ đầu.

Studio nằm ở tầng trệt một căn nhà ba tầng, bảng hiệu nhỏ ghi "Xưởng Ký Ức - Dịch vụ ghi hình, chụp ảnh sự kiện" đã bạc màu vì nắng mưa, một tấm rèm nhựa trong suốt che cửa ra vào thay vì cửa kính. Trâm đứng ngoài một lúc, hít một hơi thật sâu, rồi vén rèm bước vào.

Bên trong không lớn, một góc dựng phông xanh cũ, vài chân đèn chiếu sáng xếp gọn ở góc tường, một cái bàn nhỏ kê gần cửa với máy tính cũ và một chồng hồ sơ giấy. Một phụ nữ trung niên ngồi sau bàn, tóc búi cao, mặc áo sơ mi công sở đơn giản, đang gõ gì đó trên máy tính, ngẩng lên khi nghe tiếng rèm cửa động.

"Chị cần gì em?" người phụ nữ hỏi, giọng nhẹ nhàng, có phần cảnh giác pha lẫn thân thiện nghề nghiệp.

"Dạ em tên Trâm. Em từng tới đây quay dữ liệu biểu cảm khuôn mặt, hồi tháng bảy năm 2025," Trâm nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể dù tim đập nhanh trong lồng ngực. "Em muốn hỏi chị vài điều về dữ liệu đó."

Gương mặt người phụ nữ, chính là Ngô Thị Kim Loan theo thông tin Huy đã tra được, thoáng biến đổi, một sự cảnh giác rõ rệt hơn xuất hiện trong ánh mắt bà, dù bà vẫn cố giữ nụ cười xã giao trên môi.

"Ồ, lâu quá rồi chị không nhớ hết được em ơi. Có chuyện gì vậy?"

"Dữ liệu của em, cái em quay hôm đó, giờ đang xuất hiện trong một ứng dụng tên MỘT NGÀY," Trâm nói thẳng, không vòng vo, cố quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất trên gương mặt bà Loan. "Em cần biết chị đã bán dữ liệu đó cho ai, và vì sao."

Bà Loan im lặng một lúc, tay đặt lên bàn phím nhưng không gõ gì thêm, mắt nhìn xuống bàn thay vì nhìn thẳng vào Trâm.

"Chị không biết em nói gì," bà nói, giọng có chút cứng lại. "Hợp đồng khi đó có đủ chữ ký của em, mọi thứ đều đúng quy định. Chị chỉ là người trung gian, làm theo yêu cầu của khách hàng thuê quay dữ liệu thôi."

"Vậy khách hàng đó là ai?"

"Chị không tiện nói. Đây là thông tin bảo mật giữa các bên."

Trâm cảm thấy một cơn tức giận dâng lên, nhưng cô kìm lại, biết nổi nóng lúc này sẽ chẳng giúp ích gì. "Chị Loan, làm ơn. Em không tới đây để gây khó dễ. Em chỉ cần biết sự thật. Dữ liệu của em đang bị dùng cho hàng chục nghìn video mà em chưa từng đồng ý, chị hiểu điều đó không?"

Bà Loan ngước lên nhìn Trâm lần đầu tiên kể từ đầu cuộc trò chuyện, ánh mắt phức tạp, xen lẫn một thứ gì đó gần giống như áy náy, nhưng nhanh chóng bị che lại bởi một lớp phòng thủ quen thuộc.

"Chị không thể nói gì thêm được," bà lặp lại, giọng nhỏ hơn. "Em thông cảm cho chị."

Trâm định mở miệng hỏi thêm, nhưng bà Loan đã đứng dậy, đi ra phía cửa như thể muốn tiễn khách, động tác dứt khoát của người quen xử lý những tình huống khó xử trong công việc.

"Em không phải người đầu tiên hỏi chị chuyện này đâu," bà Loan buột miệng nói, giọng như vừa để lộ ra một điều không định nói, rồi lập tức im bặt, nét mặt hoảng hốt thoáng qua như vừa nhận ra mình lỡ lời.

Trâm khựng lại. "Chị nói sao? Còn ai khác hỏi chị chuyện này nữa?"

"Chị không nói gì hết," bà Loan lắc đầu, đẩy nhẹ cửa, ra hiệu mời Trâm ra ngoài. "Em về đi, chị còn việc phải làm."

Trâm đứng ngoài hẻm một lúc lâu sau khi bước ra, nhìn lại tấm bảng hiệu bạc màu của Xưởng Ký Ức, lòng đầy những câu hỏi mới mọc lên nhiều hơn cả những câu cô vừa đặt ra. Ai đó khác cũng đã từng đứng ở chỗ cô đang đứng, cũng từng hỏi những câu hỏi giống hệt cô.

Cô lấy điện thoại ra, ghi lại số điện thoại trên tấm bảng hiệu, dù không chắc số đó còn hoạt động hay không, rồi chụp thêm vài tấm ảnh mặt tiền studio làm tư liệu trước khi quay lưng rời đi, đầu óc quay cuồng với câu hỏi: người kia là ai, và họ đang ở đâu lúc này.

Cô đi bộ ra tới đầu hẻm, dừng lại bên một quán nước mía nhỏ, gọi một ly để có cớ ngồi xuống, tay vẫn còn run vì cuộc đối thoại vừa rồi. Bà chủ quán nước mía không để ý gì tới cô, vẫn cắm cúi ép từng khúc mía qua máy, tiếng máy kêu rào rào đều đặn. Trâm ngồi đó gần mười lăm phút, vừa uống vừa nhắn tin kể lại toàn bộ cho Huy, ngón tay gõ nhanh tới mức vài lần gõ sai chữ phải sửa lại.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →