🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê tối đó khác hẳn quán quen thuộc Trâm hay tới với khách hàng, một nơi mới cả hai chưa từng ghé, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ gần nhà Huy, không gian trong nhà ấm cúng với ánh đèn vàng dịu và tiếng nhạc không lời phát khe khẽ từ loa góc quán.

Huy mở laptop ngay khi vừa ngồi xuống, không phí thời gian vào những câu chuyện phiếm thường lệ. "Tao đã tra thêm được vài thứ về Xưởng Ký Ức trong lúc mày đi gặp bà Loan," anh nói, giọng nghiêm túc.

"Sao rồi?"

"Đơn vị này đã đổi tên hai lần trong năm năm gần đây. Trước là 'Ảnh Viện Kim Loan', rồi đổi thành 'Xưởng Sáng Tạo K.L', rồi mới đổi thành 'Xưởng Ký Ức' năm ngoái. Mỗi lần đổi tên đều kèm theo đổi loại hình đăng ký kinh doanh, từ dịch vụ chụp ảnh cưới sang dịch vụ ghi hình sự kiện, rồi giờ ghi thêm cả 'thu thập dữ liệu cho mục đích nghiên cứu công nghệ'."

Trâm lấy tờ hợp đồng cũ ra khỏi túi, đặt lên bàn cạnh tách trà nóng vừa gọi, mở ra đọc lại lần nữa dòng chữ đã đọc không biết bao nhiêu lần trong hai ngày qua.

"Bên B đồng ý cho phép Bên A sử dụng toàn bộ dữ liệu ghi hình thu được, bao gồm nhưng không giới hạn ở hình ảnh, âm thanh, chuyển động cơ thể, dùng cho mục đích nghiên cứu và phát triển sản phẩm liên quan, không giới hạn thời gian và phạm vi sử dụng."

Lần đầu tiên đọc, cô chỉ thấy đây là một câu chữ mập mờ, thiếu rõ ràng. Lần này, đọc lại dưới ánh sáng của những gì cô vừa biết, cô nhận ra nó không hề mập mờ một cách vô tình. Nó được viết ra chính xác để mập mờ, để có thể co giãn theo bất cứ mục đích nào người soạn ra nó muốn, một cái bẫy giăng sẵn dưới lớp vỏ ngôn ngữ hành chính khô khan không ai buồn đọc kỹ.

"Mày thấy không," cô nói, giọng cay đắng, "hồi trước tao đọc câu này thấy nó chỉ là thủ tục, giờ đọc lại thấy nó như một lời đe doạ được viết sẵn từ hai năm trước, chỉ chờ ngày phát tác."

Huy gật đầu, không nói gì thêm, để cô có thời gian ngồi với cảm giác đó một lúc.

"Tao nghĩ đây không phải một sai sót đơn lẻ của một studio nhỏ," Huy nói sau đó, kéo laptop lại gần hơn, mở thêm vài trang tài liệu công khai anh đã lưu lại. "Đây là một mô hình kinh doanh có chủ đích. Họ thu thập dữ liệu rẻ, dưới danh nghĩa nghiên cứu, rồi bán lại cho bên khác kiếm lời, đổi tên liên tục để tránh bị theo dõi, để mỗi lần có vấn đề thì lại đổi vỏ mới, xoá dấu vết cũ."

Trâm nhìn xuống tách trà đã nguội bớt, hơi nóng bốc lên yếu ớt, cô chưa uống ngụm nào kể từ lúc gọi.

"Vậy ai mua dữ liệu này từ họ?" cô hỏi, câu hỏi đã lởn vởn trong đầu cô suốt cả buổi chiều.

"Tao chưa tìm ra trực tiếp," Huy thừa nhận. "Nhưng tao nghĩ chắc không phải Ánh Sao mua trực tiếp từ một studio nhỏ như vậy. Chắc phải qua một bên trung gian nào đó nữa, kiểu công ty môi giới dữ liệu, thu gom từ nhiều nguồn nhỏ lẻ rồi bán buôn lại cho các công ty công nghệ lớn."

"Nghĩa là còn một lớp nữa mình chưa biết tới."

"Ừ. Nhưng ít nhất giờ mình đã hiểu được cách vận hành chung của cả cái hệ thống này. Không phải một kẻ xấu đơn lẻ, mà là cả một chuỗi, mỗi khâu đều có người kiếm lời, và không ai trong chuỗi đó cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm hoàn toàn."

Trâm cuối cùng cũng uống một ngụm trà, vị đắng nhẹ lan trong miệng, giúp cô tỉnh táo hơn phần nào giữa cơn choáng váng vì lượng thông tin dồn dập trong vài ngày qua.

"Vậy bước tiếp theo là gì?" cô hỏi.

"Tao nghĩ mình cần tìm ra cái tên công ty trung gian đó, rồi từ đó lần ngược lên phía Ánh Sao," Huy nói. "Nhưng việc này chắc sẽ mất thời gian hơn nhiều so với mấy ngày vừa rồi. Mày chuẩn bị tinh thần đi, đây không phải chuyện giải quyết trong một tuần đâu."

Trâm gật đầu, nhìn ra ngoài cửa kính quán, dòng người vẫn qua lại bình thường trên con hẻm nhỏ, mỗi người mang theo một câu chuyện riêng mà cô chẳng thể biết được, giống như cách chính câu chuyện của cô, cho tới một tuần trước, vẫn còn là một bí mật cô chưa từng biết mình đang mang theo.

Cô gấp tờ hợp đồng lại theo đúng nếp cũ, cất vào một chiếc bìa hồ sơ nhựa Huy đưa cho từ trước, thay vì nhét lộn xộn vào túi áo khoác như mấy hôm nay. Từ giờ, cô nghĩ, mọi thứ liên quan tới chuyện này cần được cất giữ cẩn thận hơn, có trật tự hơn, như thể cô đang tự chuẩn bị hồ sơ cho một điều gì đó lớn hơn nhiều so với những gì cô có thể hình dung lúc này.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →