🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Điện thoại reo lúc chín giờ sáng, khi Trâm đang chuẩn bị nguyên liệu nấu bữa sáng đơn giản trên chiếc bếp ga mini kê góc phòng. Số hiện lên là của chị Ngọc, một khách hàng cô từng làm việc cùng hai lần, mới đây ngỏ ý thuê cô dựng video cho một sự kiện ra mắt sản phẩm của công ty chị làm việc.

"Alo chị Ngọc," Trâm bắt máy, giọng vui vẻ theo thói quen nghề nghiệp.

"Trâm ơi," chị Ngọc nói, giọng có vẻ ngập ngừng khác hẳn mọi lần, "chị gọi để... chị xin lỗi trước nha, nhưng chị nghĩ lần này chị phải tìm người khác làm video sự kiện rồi."

Trâm khựng lại, tay vẫn còn cầm quả trứng định đập vào chảo. "Dạ sao vậy chị? Em có làm gì sai đâu ạ?"

"Không, không phải lỗi của em," chị Ngọc vội nói, giọng càng thêm khó xử. "Là chị nghe... chị nghe phong thanh có chuyện gì đó liên quan tới em với mấy vụ deepfake trên mạng, sếp chị dặn dò tránh làm việc với ai đang dính lùm xùm để an toàn cho hình ảnh công ty. Chị cũng không rõ thực hư sao, nhưng thôi để lần khác chị nhờ em vậy."

Trâm đứng lặng một lúc, tay vẫn cầm quả trứng, quên bẵng cả việc đang nấu ăn. "Em không dính vào chuyện gì đâu chị, ngược lại là..."

Cô định giải thích, nhưng nhận ra mình không thể giải thích trong một cuộc gọi vội vàng thế này, không thể kể hết mọi chuyện trong vài phút mà không nghe như một lời bào chữa yếu ớt.

"Dạ em hiểu, chị đừng lo, để lần khác vậy," cô nói, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang dâng lên một cơn ấm ức khó chịu.

"Cảm ơn em hiểu cho chị," chị Ngọc nói, rồi cúp máy vội vàng như muốn kết thúc cuộc gọi khó xử này càng sớm càng tốt.

Cô đứng chôn chân giữa bếp một lúc lâu, điện thoại vẫn cầm trên tay dù cuộc gọi đã kết thúc từ lâu, màn hình tối dần rồi tự động khoá lại. Đây là lần đầu tiên trong hai năm làm nghề tự do, cô mất một hợp đồng vì lý do không liên quan gì tới chất lượng công việc của mình, một cảm giác bất lực hoàn toàn mới, khác hẳn với những lần trước bị từ chối vì báo giá cao hay lịch trình không khớp.

Trâm đặt điện thoại xuống bàn, nhìn quả trứng trong tay, rồi đập nó vào chảo dù đầu óc không còn tập trung vào việc nấu ăn nữa. Cô đứng nhìn quả trứng chiên xèo xèo trong chảo, mùi dầu nóng bốc lên, nhưng cô chẳng còn cảm giác đói nào.

Cô lấy sổ ghi lịch làm việc ra, tìm dòng ghi tên chị Ngọc, gạch một đường ngang qua đó, một hành động nhỏ nhưng khiến cô cảm thấy nặng nề hơn cô tưởng. Đây là hợp đồng thứ hai trong tháng, mang lại khoảng ba triệu đồng tiền công, một khoản không nhỏ với tình hình tài chính hiện tại của cô.

Cô mở app ngân hàng, nhìn số dư nợ thẻ tín dụng vẫn còn treo đó, mười lăm triệu đồng, con số không đổi trong nhiều tháng qua vì cô chỉ đủ khả năng trả mức tối thiểu mỗi kỳ. Mất thêm một khoản thu nhập lúc này khiến bài toán tài chính vốn đã chật vật càng thêm căng thẳng.

Cô tự hỏi ai đã "phong thanh" chuyện này ra ngoài. Cô chưa hề đăng bất cứ điều gì công khai, chưa hề kể cho ai ngoài Huy, vậy mà tin đồn đã bắt đầu lan đi, có lẽ qua chính bà Loan, hoặc qua một ai đó khác trong chuỗi những người liên quan mà cô chưa biết tới.

Cô ngồi xuống ghế, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ, buổi sáng bên ngoài vẫn nắng đẹp bình thường, một người đàn ông đạp xe chở hai giỏ bánh mì đi ngang qua hẻm, rao hàng bằng chất giọng khàn đục quen thuộc. Cuộc sống thường nhật cứ tiếp diễn, không hề bận tâm tới việc một cô gái trong căn phòng trọ nhỏ vừa mất đi một khoản thu nhập vì một tin đồn cô không hề tạo ra và cũng không thể kiểm soát được.

Cô cầm điện thoại lên, định nhắn cho Huy kể chuyện này, nhưng dừng lại một lúc, ngón tay lơ lửng trên màn hình.

Chuyện này, cô nghĩ, không còn chỉ là một nỗi sợ mơ hồ trong đầu nữa. Nó đã bắt đầu chạm vào cuộc sống thật của cô, vào những đồng tiền cô cần để trả tiền trọ, trả nợ, sống qua ngày. Và nếu tin đồn này tiếp tục lan rộng trước khi cô kịp làm rõ sự thật, cô không biết mình sẽ còn mất thêm bao nhiêu nữa.

Cô cuối cùng cũng nhắn cho Huy, kể lại vắn tắt chuyện vừa xảy ra. Anh trả lời gần như ngay lập tức, giọng chữ nghiêm túc hẳn: "Mình phải đi nhanh hơn. Càng để lâu, tin đồn càng lan, mày càng thiệt. Chiều nay qua nhà tao, tao gom hết mấy thứ đã tra được lại thành một chỗ cho dễ theo dõi." Trâm nhìn dòng tin nhắn đó, gật đầu một mình dù chẳng ai thấy, rồi quay lại tắt bếp, quả trứng chiên trong chảo đã cháy xém một góc từ lúc nào cô cũng không hay.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →