🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nhà Huy nằm trong một con hẻm yên tĩnh ở Gò Vấp, căn nhà cấp bốn có gác lửng, ba mẹ anh sống ở tầng trệt, Huy ở gác lửng để có không gian riêng làm việc. Trâm từng tới đây vài lần trong tám năm quen biết, đủ quen để không còn cảm giác khách sáo khi bước vào.

"Trâm tới rồi hả con," bà Hạnh, mẹ Huy, gọi vọng ra từ bếp khi nghe tiếng cửa mở. "Ở lại ăn cơm chiều với gia đình nghen, cô nấu canh chua cá lóc."

"Dạ con cảm ơn cô, để con coi làm việc với Huy xong sao đã cô," Trâm đáp, cố giữ giọng vui vẻ bình thường dù đầu óc vẫn còn nặng trĩu chuyện hợp đồng bị huỷ sáng nay.

Cô theo Huy lên gác lửng, nơi anh đã dọn sẵn một góc bàn với hai màn hình mở song song, một bảng tính lớn đã được cập nhật thêm nhiều dữ liệu mới so với lần trước cô xem.

"Tao gom hết mọi thứ vào một file rồi," Huy nói, xoay màn hình về phía cô. "Tờ hợp đồng, tên Xưởng Ký Ức, thông tin bà Kim Loan, bảng so khớp video, cả lịch sử đổi tên công ty. Từ giờ mình cứ thêm dần vào đây, có gì mới cũng ghi lại ngay, đừng để trôi mất."

Trâm nhìn vào file, cảm thấy một chút yên tâm khi thấy mọi mảnh rời rạc trong đầu mình giờ được sắp xếp gọn gàng thành một bảng biểu có trật tự, từng cột từng hàng rõ ràng, như một bản đồ dẫn đường giữa mớ hỗn độn cảm xúc cô đã trải qua suốt một tuần nay. Cô đọc lướt qua từng dòng, thấy cả những ghi chú nhỏ Huy thêm vào bên lề, những dấu hỏi anh đánh dấu ở chỗ còn chưa chắc chắn, một thói quen làm việc cẩn thận anh mang từ công việc IT sang cho việc điều tra tay ngang này.

"Tao đặt tên file là gì đây," Huy hỏi, tay đặt trên bàn phím chờ gõ.

Trâm nghĩ một lúc. "Cứ đặt là 'Vụ Actor' đi," cô nói, rồi giải thích khi thấy Huy nhìn cô khó hiểu. "Tao đọc trong mấy bài về công nghệ AI, người ta gọi những người quay dữ liệu làm mẫu chuyển động là 'diễn viên lái', tiếng Anh gọi là actor. Chắc tao cũng là một 'actor' như vậy trong mắt tụi nó."

Huy gõ tên file, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt anh thoáng qua một sự thương cảm mà Trâm nhận ra ngay dù anh cố giấu.

"Vậy giờ mình xác nhận được gì rồi?" Trâm hỏi, kéo ghế ngồi sát vào bàn hơn.

"Chắc chắn: Xưởng Ký Ức là đơn vị đã ký hợp đồng với mày, thu thập dữ liệu, và có khả năng cao đã bán lại dữ liệu đó cho một bên khác," Huy liệt kê, đếm trên ngón tay. "Chắc chắn: có ít nhất một người khác từng tới hỏi bà Loan về chuyện tương tự, theo lời bà ấy lỡ miệng nói ra. Chưa chắc chắn: ai là bên mua dữ liệu cuối cùng, và người kia mà bà Loan nhắc tới là ai."

Trâm gật đầu, cảm thấy một dạng trật tự nào đó đang dần hình thành từ mớ hỗn loạn ban đầu, dù còn rất nhiều điều chưa rõ ràng phía trước.

"Chị Loan nói câu đó, 'em không phải người đầu tiên hỏi chị chuyện này đâu', cứ ám ảnh tao mãi," cô nói. "Nếu có người khác cũng bị giống tao, mình cần tìm ra họ. Không chỉ vì bằng chứng, mà vì..."

Cô ngừng lại, không biết diễn đạt sao cho đúng cảm giác đang có trong lòng.

"Vì không muốn một mình," Huy nói thay cô, giọng nhẹ nhàng.

Trâm nhìn anh, gật đầu khẽ, cảm thấy biết ơn vì có một người bạn hiểu được cả những điều cô chưa kịp nói thành lời.

Từ dưới nhà, mùi canh chua cá lóc bốc lên thơm phức, tiếng bà Hạnh gọi hai đứa xuống ăn cơm. Trâm nhìn đồng hồ, đã hơn sáu giờ chiều, cả buổi chiều trôi qua lúc nào không hay giữa những con số và những cái tên trên màn hình.

"Xuống ăn cơm đã, tính tiếp sau," Huy nói, đóng laptop lại một nửa, để chế độ chờ.

Trâm gật đầu, đứng dậy theo Huy xuống gác, nhưng trong đầu cô vẫn còn văng vẳng câu hỏi chưa có lời đáp: người kia là ai, và làm sao để tìm ra họ giữa một thành phố mười triệu dân này.

Bữa cơm diễn ra ấm cúng như mọi lần cô ghé nhà Huy, ba mẹ anh hỏi thăm công việc, kể chuyện hàng xóm, không hề hay biết gì về những gì hai đứa vừa bàn bạc phía trên gác. Trâm ăn ngon miệng hơn cô tưởng, tô canh chua chua ngọt vừa miệng, cá lóc mềm không tanh, một bữa ăn gia đình giản dị khiến cô tạm quên đi vài phút những rối ren đang chờ phía trước. Ăn xong, cô phụ dọn chén bát cùng bà Hạnh rồi mới chào về, lòng nhẹ hơn đôi chút, dù biết ngày mai mọi lo lắng sẽ trở lại nguyên vẹn.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →