🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Căn phòng trọ của Đặng Thu Hoài ở Bình Tân nhỏ hơn phòng Trâm một chút, nhưng gọn gàng ngăn nắp hơn nhiều, mọi thứ đều có chỗ của nó, từ chồng đồ chơi xếp gọn trong góc tới xấp quần áo trẻ con gấp vuông vắn trên kệ. Chín giờ tối, Hoài đang dỗ Bin, cậu con trai năm tuổi, chuẩn bị đi ngủ sau một ngày dài ở nhà trẻ.

"Mẹ ơi con muốn coi tivi chút xíu nữa thôi," Bin nài nỉ, mắt đã lim dim buồn ngủ nhưng miệng vẫn cố mè nheo theo thói quen của một đứa trẻ chưa muốn kết thúc ngày.

"Năm phút thôi nghen, xong là đi ngủ à," Hoài nhượng bộ, bật chiếc tivi cũ kê góc phòng, chuyển sang kênh thiếu nhi Bin hay xem.

Cô ngồi xuống cạnh con, tay vuốt nhẹ mái tóc lơ thơ của thằng bé, tâm trí vẫn còn vương vấn những con số chi tiêu cô vừa tính toán lúc chiều, tiền học phí tháng tới của Bin, tiền thuê trọ, tiền điện nước, tất cả đều cần được cân đối kỹ lưỡng với đồng lương kế toán chín triệu một tháng của cô, khoản tiền phải gánh vác một mình từ ngày ly hôn hai năm trước.

Chương trình thiếu nhi kết thúc, chuyển sang một đoạn quảng cáo. Trên màn hình hiện lên hình ảnh một nhân vật ảo tóc dài, đang ngồi trong một khung cảnh phòng khách sang trọng, giọng nói nghẹn ngào cất lên một đoạn video "xin lỗi" gửi tới người hâm mộ vì một scandal giả định nào đó, nước mắt lăn dài trên gương mặt hoạt hình được vẽ tinh xảo tới mức gần như thật.

Bin, đang gà gật trong lòng mẹ, bỗng ngẩng đầu lên nhìn kỹ hơn.

"Mẹ ơi," thằng bé nói, giọng ngái ngủ nhưng rõ ràng. "Sao cô kia khóc giống mẹ vậy?"

Hoài khựng lại, tay vẫn còn đặt trên đầu con, tim đập nhanh một nhịp không rõ lý do.

"Giống sao con?" cô hỏi, cố giữ giọng bình thường.

"Cô đó khóc y như lúc mẹ khóc hôm ba đi ấy," Bin nói, hồn nhiên như trẻ con vẫn hồn nhiên nói ra những điều người lớn cố giấu kín. "Cái miệng cô đó méo giống mẹ luôn."

Hoài không biết trả lời sao, chỉ ôm con chặt hơn một chút, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực vì một lý do cô chưa dám gọi tên ngay lúc này. Cô nhớ, mơ hồ nhưng rõ dần, một buổi chiều hè năm 2025, lúc cô còn đang chật vật xoay xở tiền bạc sau vụ ly hôn, một tin tuyển dụng hứa hẹn thu nhập nhanh mà không cần kinh nghiệm, một buổi quay ba tiếng ở một studio nào đó cô không còn nhớ rõ tên, nơi cô được yêu cầu khóc, thật lòng khóc, càng thật càng tốt, để lấy được "biểu cảm chân thực nhất".

"Đi ngủ thôi con," cô nói, giọng hơi run, tắt tivi ngay lập tức, không đợi Bin phản đối.

Cô đưa con vào giường, hát ru vài câu quen thuộc như mọi tối, chờ tới khi hơi thở con đều đặn, mắt nhắm hẳn, mới nhẹ nhàng rời khỏi giường, bước ra phòng ngoài, ngồi xuống bàn ăn nhỏ, hai tay ôm đầu. Ánh đèn huỳnh quang trong phòng chiếu xuống mặt bàn formica đã bong tróc vài chỗ, nơi cô vẫn ngồi kiểm tra sổ sách công việc mỗi tối sau khi Bin ngủ, một thói quen làm thêm giờ không công để theo kịp khối lượng việc ở xưởng may.

Cô lục tìm trong ngăn kéo bàn, lấy ra một cuốn sổ tay bìa da cũ, nơi cô vẫn ghi lại những câu nói đáng nhớ của Bin từ ngày thằng bé bắt đầu biết nói, những câu ngây ngô đáng yêu về thế giới xung quanh. Cô mở tới trang trống tiếp theo, cầm bút, tay hơi run, viết xuống nguyên văn câu con vừa nói.

"Sao cô kia khóc giống mẹ vậy? Cái miệng cô đó méo giống mẹ luôn."

Cô nhìn dòng chữ mình vừa viết, cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, một linh cảm mơ hồ nhưng dai dẳng rằng có điều gì đó không ổn, điều gì đó liên quan tới buổi quay hai năm trước mà cô đã cố quên đi từ lâu, coi như một công việc lạ lùng nhưng vô hại đã qua, giờ bỗng dưng quay trở lại ám ảnh cô qua chính lời con trai mình.

Cô ngồi đó rất lâu, tay vẫn cầm bút, không viết thêm gì nữa, chỉ nhìn ra ngoài khung cửa sổ nhỏ, thành phố về đêm với ánh đèn xa xa từ những căn nhà khác, tự hỏi liệu mình có đang tưởng tượng quá mức hay không, và nếu không, cô sẽ phải làm gì với sự thật mà cô còn chưa dám đối diện trọn vẹn.

Cô đứng dậy, khoá cửa phòng cẩn thận như mọi tối, rồi quay vào giường nằm cạnh Bin, không bật đèn. Cô nằm nghiêng, nhìn gương mặt con đang ngủ say, hơi thở đều đặn, hoàn toàn không hay biết câu nói vô tình của mình vừa khiến mẹ mất ngủ cả đêm. Hoài vòng tay ôm lấy con nhẹ nhàng, tự nhủ ngày mai sẽ tìm lại xem mình còn giữ tờ hợp đồng năm đó ở đâu không, nếu quả thật linh cảm này không phải chỉ là một sự trùng hợp vô nghĩa.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →