Sáng hôm sau, Trâm và Huy quay lại con hẻm dẫn vào Xưởng Ký Ức, nhưng lần này không định vào trong. Họ đứng nép ở một quán nước vỉa hè cách đó vài căn nhà, gọi hai ly cà phê đá, giả vờ như đang ngồi tán gẫu bình thường trong lúc thật ra đang quan sát cửa ra vào studio từ xa.
"Tao nghĩ nếu người kia từng tới hỏi bà Loan, có khả năng họ sẽ quay lại," Trâm nói, mắt không rời khỏi tấm rèm nhựa che cửa studio. "Bà ấy có vẻ lo lắng thật sự, chắc phải có ai đó đang gây áp lực."
Huy gật đầu, không nói gì, cũng dán mắt vào hướng đó.
Họ ngồi chờ gần một tiếng, uống hết hai ly cà phê, gọi thêm ly thứ ba, câu chuyện phiếm cạn dần thành im lặng. Bà chủ quán nước để ý thấy hai người ngồi lâu bất thường, thỉnh thoảng liếc qua dò xét, nhưng không hỏi gì, chỉ lặng lẽ châm thêm đá vào ly nước đã cạn của họ mỗi lần đi ngang qua. Đúng lúc Trâm định đề nghị bỏ cuộc, tấm rèm nhựa của studio khẽ động, một người phụ nữ bước ra, dáng người nhỏ nhắn, tóc búi gọn, mặc áo sơ mi công sở giản dị, vẻ mặt lo lắng rõ rệt.
"Kìa," Trâm khẽ nói, chạm nhẹ vào tay Huy.
Người phụ nữ đi ra khỏi hẻm, hướng về phía quán nước nơi họ đang ngồi. Trâm đứng dậy, không kịp suy nghĩ kỹ, bước tới chặn nhẹ đường đi của người lạ.
"Xin lỗi chị," Trâm nói, giọng cố giữ bình tĩnh và không đe doạ. "Em thấy chị vừa từ Xưởng Ký Ức ra. Em cũng từng có chuyện liên quan tới chỗ đó. Không biết chị có... gặp vấn đề giống em không ạ?"
Người phụ nữ khựng lại, ánh mắt cảnh giác lộ rõ, nhìn Trâm từ đầu tới chân như đang cân nhắc có nên tin hay không.
"Chị là ai?" bà hỏi, giọng thận trọng.
"Em tên Trâm. Em từng ký hợp đồng quay dữ liệu biểu cảm với chỗ đó hai năm trước, giờ phát hiện dữ liệu bị dùng cho một ứng dụng deepfake mà không xin phép," Trâm nói nhanh, sợ người phụ nữ sẽ bỏ đi trước khi mình kịp giải thích hết.
Gương mặt người phụ nữ biến đổi rõ rệt, từ cảnh giác chuyển sang một thứ gì đó gần giống như sốc, rồi dần dần là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, thứ cảm giác của người vừa biết mình không còn đơn độc trong một nỗi lo đã âm thầm mang theo suốt nhiều ngày.
"Chị cũng vậy," bà nói khẽ, gần như thì thầm, mắt ngoái nhìn lại phía hẻm như sợ ai đó nghe thấy. "Chị tên Hoài. Đặng Thu Hoài."
Trâm cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên, vừa nhẹ nhõm vì không còn đơn độc, vừa nặng nề vì biết thêm một người nữa đang chịu cùng một nỗi bất công như mình.
"Chị có thời gian nói chuyện không?" Trâm hỏi. "Không cần ở đây, tụi em có thể tìm chỗ khác yên tĩnh hơn."
Hoài do dự một lúc, nhìn đồng hồ đeo tay, rồi gật đầu. "Chị có ít thời gian trước khi phải đi làm. Ngồi tạm quán này được không?"
Họ quay lại bàn nước, Huy nhường ghế, đứng lui ra một chút để hai người phụ nữ có không gian riêng nói chuyện, dù vẫn ở đủ gần để nghe và hỗ trợ khi cần.
Hoài kể ngắn gọn, giọng vẫn còn run: buổi quay hai năm trước, câu nói của Bin tối qua, đêm mất ngủ sau đó, và sáng nay cô đã liều mình quay lại Xưởng Ký Ức để hỏi cho ra lẽ, nhưng cũng chỉ nhận được những câu trả lời né tránh giống hệt Trâm từng nhận.
"Bà Loan nói chị không phải người đầu tiên hỏi," Hoài nói, và Trâm nhận ra ngay đó chính là mình.
"Là em đó," Trâm nói, giọng có chút bối rối lẫn xúc động. "Em tới hỏi bà ấy mấy hôm trước."
Hai người nhìn nhau một lúc, một sự đồng cảm im lặng nhưng sâu sắc lan giữa họ, thứ chỉ có thể có được giữa những người cùng chịu chung một tổn thương chưa từng nghĩ mình sẽ phải trải qua.
"Chị phải đi làm rồi," Hoài nói, đứng dậy, giọng tiếc nuối. "Nhưng... để em cho chị số điện thoại được không? Chị cần suy nghĩ thêm, nhưng chị muốn giữ liên lạc."
Trâm gật đầu, họ trao đổi số điện thoại qua tin nhắn ngay tại chỗ. Hoài rời đi vội vã, dáng đi nhanh nhẹn nhưng đôi vai vẫn trĩu xuống một gánh nặng vô hình, để lại Trâm đứng nhìn theo, lòng đầy những suy nghĩ mới về quy mô thật sự của điều đang xảy ra.
Huy bước lại gần, đứng cạnh cô, cả hai cùng nhìn theo bóng dáng Hoài khuất dần sau góc phố. "Nếu còn một người nữa," anh nói chậm rãi, "thì chắc không chỉ có hai người đâu." Trâm không trả lời ngay, chỉ gật đầu, cảm giác mặt đất dưới chân mình vừa rộng ra thêm một chút, đủ để chứa thêm một nỗi sợ mới mà cô còn chưa kịp gọi tên trọn vẹn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →