Ba ngày sau, Hoài nhắn tin hẹn gặp Trâm vào buổi chiều, tại một quán nước vỉa hè khác gần khu Bình Tân, gần chỗ làm của cô hơn để tiện giờ nghỉ trưa kéo dài. Trâm tới đúng giờ, thấy Hoài đã ngồi sẵn ở một chiếc bàn nhựa thấp trong góc, tay ôm chặt lấy quai túi xách đặt trên đùi.
"Cảm ơn em đã đợi," Hoài nói, giọng vẫn còn dè dặt như lần gặp đầu.
"Chị khoẻ không?" Trâm hỏi, ngồi xuống đối diện, gọi thêm hai ly trà đá.
"Chị... không biết nói sao nữa," Hoài thở dài, mắt nhìn xuống mặt bàn. "Mấy ngày nay chị không ngủ được, cứ nghĩ hoài về chuyện này."
Trâm kể lại ngắn gọn những gì cô và Huy đã tìm hiểu được: tờ hợp đồng, bảng so khớp video, mối liên hệ với Xưởng Ký Ức, và ý định tìm hiểu sâu hơn về công ty Ánh Sao đứng sau ứng dụng. Cô nói chậm rãi, để Hoài có thời gian tiếp nhận từng thông tin một, không dồn dập quá mức.
"Em nghĩ nếu tụi mình cùng lên tiếng, sẽ có sức nặng hơn nhiều," Trâm nói cuối cùng. "Chị có muốn cùng em không?"
Hoài im lặng một lúc lâu, tay siết chặt hơn quai túi xách, mắt cúi xuống nhìn hai bàn tay mình đặt trên đùi, những ngón tay chai sạn vì nhiều năm ngồi bấm máy tính và tính sổ sách liên tục.
"Chị không dám, Trâm à," bà nói, giọng nhỏ nhưng dứt khoát. "Chị còn thằng Bin."
"Em hiểu mà chị," Trâm nói, cố không để lộ vẻ thất vọng trong giọng nói.
"Không, em không hiểu hết đâu," Hoài lắc đầu, giọng nghẹn lại. "Chị ly hôn hai năm rồi, một mình nuôi con, lương kế toán chín triệu một tháng, không có ai đỡ đần. Nếu chị lên tiếng, công ty may nơi chị làm biết được, họ ngại dính vào chuyện lùm xùm, họ có thể tìm cách cho chị nghỉ việc. Lúc đó chị lấy gì nuôi con?"
Trâm lặng người, nhận ra sự khác biệt lớn giữa hoàn cảnh của mình và của Hoài. Trâm chỉ có một mình, mất một vài hợp đồng freelance là điều đáng buồn nhưng không tới mức đe doạ sự sống còn hằng ngày. Với Hoài, mọi quyết định đều phải cân nhắc qua lăng kính của một đứa trẻ năm tuổi đang phụ thuộc hoàn toàn vào cô.
"Chị kể em nghe," Hoài nói tiếp, giọng chùng xuống, "hồi mới ly hôn, chị từng có sáu tháng thất nghiệp, phải vay mượn khắp nơi để lo tiền sữa cho Bin. Cái công việc kế toán này chị xin được là nhờ người quen giới thiệu, chị không dám làm gì khiến người ta để ý tới mình theo cách xấu, dù đúng hay sai không quan trọng, chỉ cần bị chú ý là đã đủ rủi ro rồi."
"Em không trách chị đâu," Trâm nói thật lòng. "Em chỉ mong chị biết là, dù chị quyết định thế nào, em vẫn coi chị là đồng minh. Có gì em biết được, em sẽ chia sẻ với chị."
Hoài ngước lên nhìn Trâm, ánh mắt có chút biết ơn xen lẫn áy náy. "Cảm ơn em hiểu cho chị. Chị không phải không muốn giúp, chỉ là... chị sợ quá."
"Em hiểu," Trâm nhắc lại, đặt tay lên bàn gần tay Hoài, một cử chỉ an ủi nhẹ nhàng không đòi hỏi gì thêm.
Họ ngồi thêm một lúc, nói vài câu chuyện khác nhẹ nhàng hơn, về Bin, về công việc kế toán của Hoài, về những dự án dựng phim Trâm đang làm. Không khí dần bớt căng thẳng hơn so với lúc đầu buổi gặp, dù vấn đề lớn giữa họ vẫn chưa có lời giải.
Đến giờ Hoài phải quay lại chỗ làm, cô đứng dậy, khoác túi lên vai, nhìn Trâm một lúc trước khi rời đi.
"Giữ liên lạc nghen em," Hoài nói, nắm nhẹ tay Trâm một cái trước khi buông ra, một cử chỉ ngắn ngủi nhưng chân thành hơn bất cứ lời nói nào cô vừa thốt ra suốt buổi gặp.
"Dạ, chị cứ yên tâm," Trâm đáp.
Cô nhìn theo bóng Hoài leo lên chiếc xe máy cũ đậu bên lề đường, chở theo một túi đồ ăn trưa mang theo từ sáng, chạy đi giữa dòng xe cộ đông đúc. Trâm ngồi lại một mình thêm vài phút, không trách được quyết định của Hoài, chỉ cảm thấy một nỗi buồn lặng lẽ dâng lên, hiểu rằng con đường phía trước có thể sẽ phải đi một mình lâu hơn cô nghĩ.
Cô lấy điện thoại ra, định nhắn cho Huy kể lại buổi gặp, nhưng gõ được vài chữ lại xoá đi. Cô muốn tự mình ngồi với cảm giác này một lúc trước khi biến nó thành một dòng tin nhắn báo cáo tiến độ. Bà chủ quán nước tới thu dọn hai ly trà đá đã cạn, hỏi cô có gọi thêm gì không, Trâm lắc đầu, trả tiền rồi đứng dậy, bước ra khỏi quán giữa cái nắng chiều Bình Tân vẫn còn gắt, tự nhủ mình sẽ không giận Hoài, chỉ mong một ngày nào đó hoàn cảnh cho phép bà đổi ý.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →