🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Về tới phòng trọ, Trâm không bật đèn chính, chỉ để đèn bàn nhỏ chiếu vào laptop, gọi video call cho Huy ngay khi vừa đặt túi xuống. Anh vẫn còn ở nhà mình bên Gò Vấp, phía sau lưng là tủ sách chất đầy tài liệu IT cũ và một tấm poster bóng đá đã bạc màu dán từ hồi cấp ba.

"Tao nghĩ ra cách mở rộng tìm kiếm," Huy nói ngay khi vừa bắt máy, không kịp chào hỏi. "Chính app MỘT NGÀY có công cụ tìm kiếm nội bộ cho phép lọc video theo nhân vật, theo loại cảm xúc. Tao không cần đăng nhập gì đặc biệt, chỉ dùng đúng cái công cụ họ để công khai cho người dùng thường, lọc theo từng nhân vật một, rồi mở từng video coi lướt qua."

"Vậy có phạm luật gì không?" Trâm hỏi, dù trong lòng đã đoán được câu trả lời.

"Không. Đây là công cụ họ tự làm ra cho ai cũng dùng được. Tao chỉ dùng đúng chức năng của nó thôi, không hack hiếc gì hết."

Họ cùng nhau lọc qua danh sách, Huy chia sẻ màn hình để Trâm theo dõi song song. Nhân vật Bạch Vân Khanh có hơn một nghìn video công khai người dùng chia sẻ lại trên các nền tảng khác nhau, không thể xem hết trong một đêm, nhưng họ chọn ngẫu nhiên khoảng ba mươi video để kiểm tra nhanh.

Kết quả: bốn video trong số đó có cùng nhịp chớp mắt đặc trưng. Chuyển sang nhân vật Đông Dương, kiểm tra hai mươi video, tìm được ba video có cùng cách nghiêng đầu. Chuyển sang Mai Khuê, tìm được hai video có cùng động tác vuốt tóc.

"Chín video, ba nhân vật khác nhau, chỉ trong một đêm kiểm tra sơ sài," Trâm nói, giọng bắt đầu run, không phải run vì lạnh. "Nếu tính hết cả kho, không biết còn bao nhiêu nữa."

"Tao không dám nghĩ tới con số đó," Huy nói thật.

Trâm đứng dậy, đi tới đi lui trong khoảng không gian chật hẹp của phòng trọ, hai bước tới cửa sổ, hai bước quay lại bàn làm việc, lặp đi lặp lại như một con thú nhỏ bị nhốt trong chuồng quá chật. Cô cảm thấy một cơn hoảng loạn đang chực trào lên, không phải kiểu hoảng loạn hét lên được, mà là kiểu khiến ngực nghẹn lại, hơi thở ngắn dần, tay chân lạnh toát dù trời không lạnh chút nào.

"Trâm, mày ngồi xuống đi," Huy nói qua màn hình, giọng lo lắng thật sự. "Mày không điên đâu. Tao cũng thấy y hệt mày thấy. Đây là chuyện có thật, không phải mày tự tưởng tượng ra."

Cô ngồi xuống lại trước laptop, hai tay ôm lấy đầu gối, nhìn màn hình chia đôi: một bên là gương mặt Huy đang cố giữ vẻ bình tĩnh vì cô, một bên là danh sách video vẫn còn mở, chín ô vuông nhỏ với chín gương mặt ảo khác nhau, mỗi gương mặt mang theo một mảnh của cô mà cô chưa từng đồng ý cho ai lấy. Cô nhớ lại, không đầu không đuôi, một buổi tối hồi nhỏ mẹ dạy cô cách giữ gìn ảnh chụp: không được cho ai mượn phim âm bản, vì lỡ họ tráng thêm vài tấm mà mình không biết. Hồi đó cô không hiểu vì sao mẹ lại cẩn thận tới vậy với vài cuộn phim cũ kỹ, giờ cô mới thấm được phần nào cảm giác đó, dù thứ bị lấy đi khỏi tay cô lần này không phải một tấm ảnh, mà là thứ gì đó khó gọi tên hơn nhiều.

"Vậy giờ mình làm gì tiếp?" cô hỏi, giọng nhỏ hẳn.

"Tao nghĩ mình cần tìm hiểu thêm về cái đơn vị đã quay dữ liệu cho mày," Huy nói. "Cái hợp đồng mày ký, cái công ty tên gì, địa chỉ ở đâu. Từ đó mới lần ra được ai bán dữ liệu này cho Ánh Sao."

Trâm gật đầu, dù đầu óc vẫn còn quay cuồng. Cô nhìn xuống điện thoại đặt trên bàn, thấy màn hình hiện thông báo pin còn mười phần trăm, cô quên sạc từ chiều tới giờ vì mải mê với USB và những đoạn video. Cô cắm sạc vào, không dám tắt máy tính dù chỉ một phút, sợ nếu tắt đi rồi mở lại, cảm giác này sẽ biến mất, và cô sẽ lại tự thuyết phục mình đây chỉ là một cơn hoang tưởng thoáng qua.

"Tao ngủ không được đâu tối nay," cô nói, nửa đùa nửa thật.

"Tao cũng vậy," Huy đáp, không cười theo. "Nhưng mày cứ thử chợp mắt chút đi. Mai mình cần đầu óc tỉnh táo để lục lại hợp đồng cũ của mày, tìm cho ra cái tên công ty đó."

Họ tắt cuộc gọi sau đó ít phút, hẹn gặp lại sáng hôm sau. Trâm nằm xuống giường, không tắt đèn bàn, để nguyên ánh sáng vàng yếu chiếu lên trần nhà, mắt mở trừng, tai vẫn còn văng vẳng âm thanh của những video vừa xem, những giọng nói giả không phải giọng cô nhưng lại mang theo nhịp thở, nhịp cảm xúc mà cô chưa từng nghĩ có thể tách rời khỏi gương mặt để đem cho người khác dùng.

Cô lấy điện thoại vừa sạc được vài phần trăm, mở lại ứng dụng ngân hàng, nhìn con số dư nợ thẻ tín dụng hiển thị quen thuộc, rồi tắt màn hình ngay, không muốn cộng thêm một nỗi lo khác vào đêm nay. Ngoài hẻm, tiếng một chiếc xe ba gác chở ve chai chạy ngang, bánh xe cọ vào ổ gà tạo ra tiếng kêu cọc cạch đều đặn, xa dần rồi mất hẳn, để lại phòng trọ chìm trong im lặng nặng nề mà cô biết mình sẽ còn phải sống cùng nó rất lâu nữa.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →