Nắng chiều xuyên qua tấm rèm mỏng ở cửa kính quán net, đổ một vệt sáng dài trên bàn phím, khác hẳn ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của buổi sáng. Trâm và Huy vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, chỉ khác là giờ màn hình trước mặt họ chia làm hai khung song song: bên trái là một file gốc từ USB, bên phải là video Bạch Vân Khanh cô tìm được hôm trước.
Huy dùng một phần mềm dựng video miễn phí, kéo hai đoạn clip vào cùng một dòng thời gian, đồng bộ theo điểm bắt đầu cử động, rồi cho chạy chậm lại còn một phần tư tốc độ bình thường.
"Tao không đối chiếu gương mặt," Huy giải thích, giọng nghiêm túc khác hẳn kiểu nói đùa thường ngày. "Gương mặt chắc chắn khác nhau, cái đó không cần bàn. Tao đang so cái này." Anh chỉ vào một điểm nhỏ ở khoé mắt trên cả hai khung hình. "Nhịp mở, nhịp nhắm. Cái khoảng dừng giữa hai lần chớp."
Video chạy chậm. Ở khung bên trái, Trâm của hai năm trước chớp mắt, dừng một khoảng rất ngắn, chớp lần hai, rồi mới bắt đầu nói theo kịch bản. Ở khung bên phải, Bạch Vân Khanh làm y hệt, cùng nhịp điệu, cùng độ dài khoảng dừng, chỉ khác lớp gương mặt phủ lên trên.
"Không phải trùng khớp một trăm phần trăm," Huy nói, kéo lại đoạn video lần nữa để xem kỹ hơn. "Có mấy chỗ hơi lệch, chắc do thuật toán xử lý lại cho hợp với gương mặt mới. Nhưng cái nhịp gốc, cái cách chớp hai lần rồi mới nói, giống tới mức tao không nghĩ là ngẫu nhiên."
Trâm ngồi im, mắt dán vào màn hình, tay nắm chặt cạnh bàn.
"Còn cái này nữa," Huy tiếp tục, mở thêm một file khác, video Đông Dương nghiêng đầu. Anh dựng nó cạnh một file gốc khác trong USB, nơi Trâm nghiêng đầu theo kịch bản "thể hiện sự ngại ngùng". Hai chuyển động khớp nhau gần như tuyệt đối, cùng một góc nghiêng, cùng tốc độ.
"Mày thấy chưa?" Huy hỏi, giọng nhỏ lại. "Đây không phải một lần. Là nhiều lần, nhiều nhân vật khác nhau, cùng dùng một nguồn."
Trâm lấy sổ tay ra, ghi chú vội vàng những gì họ vừa thấy, tay hơi run khiến chữ viết xiêu vẹo hơn bình thường. Cô ghi lại tên file, thời điểm, những điểm trùng khớp cụ thể, cố giữ mình bận rộn với việc ghi chép để không phải đối diện trực tiếp với cảm giác đang dâng lên trong ngực. Sổ tay này cô vẫn dùng để ghi kịch bản dựng phim cho khách hàng, những trang đầu còn chi chít ghi chú về góc quay đám cưới của Đạt, giờ lại nối tiếp bằng những dòng chữ hoàn toàn khác: tên file, mã thời gian, tên ba nhân vật ảo, và một dấu hỏi lớn cô khoanh tròn ở cuối trang không biết nên viết gì thêm vào đó.
Huy tiếp tục dựng thêm hai cặp video khác để so sánh, lần này chọn những đoạn dài hơn, có cả phần nói chuyện chứ không chỉ biểu cảm tĩnh. Kết quả vẫn cho ra cùng một xu hướng: nhịp môi mở trước khi phát âm, cách đầu hơi lắc nhẹ sang một bên khi nhấn mạnh một từ, tất cả đều lặp lại giữa file gốc và video thành phẩm, dù gương mặt hiển thị hoàn toàn khác nhau.
"Tao vẽ thử cái này cho dễ hình dung," Huy nói, lấy một tờ giấy trắng, vẽ một sơ đồ đơn giản: một hình tròn ở giữa ghi "chuyển động gốc", từ đó có ba mũi tên toả ra ba hình vuông nhỏ ghi tên ba nhân vật ảo. "Kiểu như, một cái khung xương chuyển động, rồi họ đắp nhiều lớp da khác nhau lên trên."
"Khung xương," Trâm lặp lại, từ đó nghe lạ lẫm nhưng lại đúng tới mức khiến cô rùng mình. "Vậy có nghĩa là cái người ta thấy trên màn hình không phải mặt tao, nhưng cái làm cho nó sống động, cái làm cho nó trông như đang thở, đang cảm nhận, thì lại là..."
Cô không nói hết câu. Huy cũng không giục cô nói tiếp.
Hai người ngồi im một lúc lâu, chỉ nghe tiếng quạt máy tính và tiếng game bắn súng văng vẳng từ dãy bàn phía trước, thế giới đó vẫn tiếp tục ồn ào bình thường, không hề hay biết có một phát hiện lớn vừa mới thành hình ở góc bàn trong cùng.
"Tao cần thêm bằng chứng nữa," Huy nói, phá vỡ im lặng. "Cái này đủ để tụi mình tin, nhưng chưa đủ để ai khác tin. Tao sẽ dựng một bảng so sánh đàng hoàng, có số liệu cụ thể, không chỉ là cảm giác."
Trâm gật đầu, gấp sổ tay lại, nhìn ra ngoài cửa kính, nơi ánh nắng chiều đang dần chuyển sang màu cam đậm hơn, những chiếc xe máy nối đuôi nhau chạy qua con đường trước quán net, mỗi người trong dòng xe đó có lẽ đang mang theo một chiếc điện thoại, và trên một trong những chiếc điện thoại đó, biết đâu đang phát một video của một "ngôi sao ảo" đang cười bằng nụ cười của cô mà chẳng ai hay biết.
"Mày ổn không?" Huy hỏi, lần đầu tiên trong buổi chiều quay sang nhìn thẳng vào mặt cô thay vì nhìn màn hình.
Trâm mất một lúc mới trả lời được. "Tao không biết," cô nói thật. "Nhưng tao cần biết hết mọi thứ. Dù nó tệ tới đâu."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →