🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán net nhỏ gần nhà Huy ở Gò Vấp vẫn còn tồn tại được tới giờ này là nhờ mấy ông trung niên tới chơi game buổi trưa và vài sinh viên cần máy cấu hình mạnh để dựng đồ án. Huy hay ra đây làm việc riêng những lúc cần máy mạnh hơn cái laptop cũ ở nhà, chủ quán quen mặt, cho ngồi bàn trong góc, không ai làm phiền.

Trâm tới đúng giờ hẹn, tay cầm túi ni lông đựng ổ bánh mì chưa kịp ăn sáng, túi kia lận chiếc USB. Cô kéo ghế ngồi xuống cạnh Huy, đặt USB lên bàn giữa hai người.

"Đây," cô nói, "cái tao kể hôm qua."

Huy cầm lên xem, xoay qua xoay lại, đọc dòng chữ mờ trên nhãn. "07/2025 là gì?"

"Tháng năm tao đi quay. Để tao kể từ đầu."

Cô kể lại toàn bộ: tin tuyển dụng trên hội nhóm freelance, buổi quay ba tiếng ở một studio nhỏ, năm trăm biểu cảm theo kịch bản, hai triệu hai trăm nghìn tiền công, tờ giấy đồng ý cô ký mà không đọc kỹ, và chiếc USB người quản lý cho giữ làm kỷ niệm vì máy lỗi phải quay lại một đoạn.

Huy nghe xong, im lặng một lúc, đẩy gọng kính lên bằng khớp ngón giữa, thói quen anh vẫn làm mỗi lần cần suy nghĩ kỹ.

"Vậy có nghĩa là," anh nói chậm rãi, "nếu đúng như mày nghĩ, thì cái tụi làm app này không chỉ vẽ ra một gương mặt giả, mà tụi nó cần một người thật, quay lại biểu cảm thật, rồi ghép mặt giả lên trên chuyển động đó?"

"Tao không rành kỹ thuật, nhưng nghe mày nói vậy thấy có lý."

"Có lý dễ sợ luôn," Huy lẩm bẩm, quay sang máy tính, mở phần mềm khôi phục dữ liệu chuyên dụng hơn cái Trâm đã thử ở nhà. "Để tao thử coi. Tao nói trước, tao không phải hacker, tao chỉ tìm được cái người ta để hở thôi. Cái USB này mà đã hư mạch thật thì tao cũng chịu."

Anh cắm USB vào, phần mềm quét chậm rãi, thanh tiến trình nhích từng chút một. Trâm ngồi cạnh, bóc ổ bánh mì ra ăn cho đỡ sốt ruột, nhưng ăn được vài miếng thì bỏ xuống, không còn thấy đói. Cô nhìn quanh quán net, mấy ông trung niên ở dãy bàn phía trước đang cười ha hả với một ván game bắn súng gì đó, âm thanh loa phát ra chát chúa, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang dâng lên trong lồng ngực cô. Chủ quán bưng một ly trà đá tới cho hai người, không hỏi han gì, đặt xuống bàn rồi quay đi.

"Cho tao hai tiếng," Huy nói, mắt vẫn dán vào màn hình. "Mày đi làm gì đó đi, lát quay lại."

Trâm lắc đầu. "Tao ngồi đây được."

Huy không cãi lại, biết tính bạn mình, chỉ tập trung vào màn hình. Hai người ngồi im lặng gần một tiếng, chỉ có tiếng quạt máy tính chạy rì rì và tiếng bàn phím ai đó gõ ở bàn xa xa. Thanh tiến trình dừng lại vài lần, Huy phải thử lại, đổi phần mềm khác, thử một cách đọc dữ liệu ở mức thấp hơn mà anh gọi là "đọc thô", không quan tâm cấu trúc file, chỉ cố lôi ra bất cứ mảnh dữ liệu nào còn sót lại.

Đến phút thứ tám mươi, màn hình hiện ra một danh sách file.

"Được rồi," Huy nói, giọng có chút phấn khích lẫn căng thẳng. "Đọc được một phần. Coi thử."

Trâm nhích ghế lại gần hơn. Trên màn hình là một danh sách hàng trăm file video ngắn, tên file toàn số và chữ viết tắt không có ý nghĩa gì rõ ràng, sắp xếp theo thứ tự thời gian tạo. Huy mở thử file đầu tiên.

Video hiện lên: Trâm của hai năm trước, tóc ngắn hơn bây giờ, ngồi trước phông xanh, nhìn thẳng vào ống kính, mỉm cười theo hướng dẫn của ai đó ngoài khung hình.

"Cười tự nhiên hơn chút nha em," một giọng phụ nữ vang lên ngoài khung hình, giọng nói Trâm nhận ra ngay là của bà quản lý studio.

Trâm của màn hình cười lại, một nụ cười thật, khoé miệng bên trái nhếch lên trước bên phải, đúng như mọi lần cô cười thật.

Trâm của hiện tại ngồi lặng nhìn màn hình, cảm giác kỳ lạ khi nhìn thấy chính mình từ hai năm trước như nhìn một người xa lạ vừa quen vừa lạ, một cảm giác cô chưa từng có tên gọi cho tới lúc này.

"Còn nhiều file lắm," Huy nói khẽ, không dám nhìn sang cô. "Mày muốn coi hết luôn không, hay để tao sắp xếp lại rồi mai tính tiếp?"

Trâm không trả lời ngay. Cô nhìn màn hình, nhìn chính mình của quá khứ đang cười, đang khóc, đang ngạc nhiên theo từng yêu cầu của kịch bản mà cô không còn nhớ rõ chi tiết, chỉ nhớ mang máng cảm giác mệt mỏi sau ba tiếng liên tục làm những biểu cảm không thật với những cảm xúc không thật.

"Coi hết," cô cuối cùng cũng nói, giọng chắc hơn cô nghĩ mình có thể có lúc này. "Tao cần biết hết."

Huy gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, bắt đầu sao chép toàn bộ danh sách file sang một ổ cứng khác để phòng USB hỏng hẳn giữa chừng, đúng thói quen cẩn thận anh vẫn giữ từ hồi làm helpdesk, nơi một lần mất dữ liệu khách hàng có thể khiến anh bị trừ nguyên tháng lương thưởng. Trâm ngồi nhìn thanh sao chép chạy, uống một ngụm trà đá đã tan bớt, cảm giác như mình vừa bước qua một cánh cửa không thể quay đầu lại được nữa.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →