🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó Trâm ngồi trước tấm gương nhỏ treo trên tường phòng trọ, chải tóc chậm rãi như một nghi thức trước khi ngủ mà cô vẫn giữ từ hồi còn ở nhà với mẹ. Gương nứt một đường chéo ở góc dưới bên trái, mua lại của người thuê trước để lại, cô chưa từng thay vì cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều tới việc soi gương buổi tối.

Cô nhìn mình trong gương, cố mỉm cười thử, quan sát khoé miệng bên nào nhếch lên trước. Bên trái. Luôn luôn là bên trái, nửa giây trước bên phải, một chi tiết nhỏ tới mức bản thân cô cũng chỉ mới để ý rõ trong vài ngày gần đây, sau khi bắt đầu soi từng khung hình của người khác.

"Không sao đâu," cô nói với hình phản chiếu của mình, giọng nhỏ, gần như thì thầm. "Chỉ là trùng hợp thôi."

Cô nói câu đó không phải để thuyết phục ai, chỉ để nghe chính mình nói ra thành lời, hy vọng âm thanh phát ra sẽ khiến nó nghe thật hơn trong đầu. Nhưng câu nói vừa dứt, cô lại nhớ ngay tới hai mươi bảy đường link, tới cái chớp mắt của Bạch Vân Khanh, tới cái nghiêng đầu của Đông Dương, tới cái vuốt tóc của Mai Khuê, và câu "không sao đâu" nghe càng lúc càng mỏng manh hơn mỗi lần lặp lại.

Cô đặt lược xuống, mở laptop lại, kéo USB ra khỏi túi áo khoác treo gần đó, cắm vào cổng máy một lần nữa, thử một phần mềm khôi phục dữ liệu miễn phí vừa tải về hồi chiều, tên phần mềm khá lạ, giao diện tiếng Anh đơn giản, quảng cáo có thể đọc được ổ đĩa bị lỗi định dạng mà không cần xoá dữ liệu cũ.

Thanh tiến trình chạy chậm chạp, từ hai phần trăm lên năm phần trăm, rồi dừng khựng lại giữa chừng, báo lỗi màu đỏ: "Không thể đọc được cấu trúc file. Thử lại sau."

Cô thử lại ba lần, kết quả không đổi.

Cô ngồi tựa lưng vào tường, ôm gối, nhìn USB nằm im lìm trên bàn dưới ánh đèn ngủ vàng yếu, một khối nhựa nhỏ xíu nắm giữ điều gì đó cô còn chưa biết chính xác là gì, nhưng linh cảm mách bảo rằng nếu mở được, nó sẽ trả lời được câu hỏi đang dày vò cô suốt ba ngày nay. Cô thử tìm thêm một phần mềm khác trên mạng, đọc vài bài hướng dẫn bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh, có bài khuyên mang ra tiệm sửa máy tính may ra cứu được, có bài nói thẳng USB đời cũ bị lỗi mạch kiểu này coi như bỏ. Cô đóng hết các tab, không muốn tin vào khả năng thứ hai.

Điện thoại rung nhẹ trên gối, tin nhắn từ Huy tới muộn hơn thường lệ.

"Tao coi hết mấy cái link mày gửi rồi. Có mấy chỗ hơi lạ thiệt, nhưng để chắc chắn phải coi bằng mắt kỹ hơn, không thể nói qua điện thoại được."

Trâm cầm điện thoại lên, gõ trả lời ngay. "Vậy mai gặp được không? Tao có cái USB nữa, hồi trước tao đi quay dữ liệu biểu cảm gì đó, giờ nghĩ lại thấy liên quan."

Ba dấu chấm nhấp nháy hồi lâu bên phía Huy.

"USB gì? Mày quay dữ liệu biểu cảm hồi nào tao đâu biết."

"Chuyện dài, hè hai năm trước, lúc tao kẹt tiền. Mai gặp tao kể."

"Ừ mai tao rảnh buổi trưa. Máy tao mạnh hơn máy mày, qua đó tao thử đọc USB cho."

Trâm nhắn lại một chữ "ok" đơn giản, đặt điện thoại xuống, tắt đèn bàn, chỉ để lại ánh đèn ngủ mờ mờ. Cô nằm xuống, kéo chăn mỏng lên tới ngực dù trời không lạnh, chỉ vì thói quen cần một lớp gì đó che chắn mới ngủ được.

Cô nằm nhìn trần nhà, nghe tiếng xe máy thỉnh thoảng chạy ngang hẻm, tiếng ai đó ở phòng bên cạnh mở nhạc rất khẽ, một bài hát cũ cô không nhớ tên nhưng nghe quen thuộc.

Ngày mai cô sẽ đưa USB cho Huy, sẽ kể hết mọi chuyện, sẽ ngồi nhìn màn hình cùng anh và biết chắc chắn hơn liệu mình có đang tự dựng lên một câu chuyện từ những chi tiết vô nghĩa hay không.

Cô không biết mình mong điều gì hơn: mong đây chỉ là trùng hợp, để có thể quay lại cuộc sống bình thường, tiếp tục nhận việc, tiếp tục trả nợ thẻ tín dụng từng chút một; hay mong nó không phải trùng hợp, để ít nhất còn có một điều gì đó thật để nắm bắt, thay vì cứ lơ lửng mãi trong cảm giác ngờ vực không tên này.

Cô nhắm mắt, cố ngủ, nhưng đầu óc vẫn cứ quay đi quay lại hình ảnh chớp mắt hai lần, nghiêng đầu một góc nhỏ, vuốt tóc mái, ba mảnh ghép rời rạc của chính cô đang trôi nổi đâu đó ngoài kia, trên màn hình của hàng nghìn người lạ chưa từng biết tên cô là gì. Đồng hồ điện thoại trên bàn nhảy qua mốc mười hai giờ khuya rồi mười hai giờ rưỡi, cô vẫn còn thức, mắt mở trừng trong bóng tối lờ mờ, chờ một giấc ngủ mãi không chịu tới.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →