🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê góc đường Trâm hay ngồi làm việc với khách không có tên riêng gì đặc biệt, chỉ là một căn nhà mặt tiền cải tạo lại, bàn gỗ thấp, ghế mây, chủ quán treo vài chậu trầu bà quanh cột nhà. Chiều nay cô hẹn gặp Đạt, một khách quen đặt video cưới cho đám cưới tháng sau, cần bàn kịch bản quay trước ngày trọng đại.

Đạt tới trễ mười lăm phút, xin lỗi rối rít, gọi một ly cà phê sữa đá, ngồi xuống đối diện Trâm.

"Anh xin lỗi nha, lúc nãy kẹt cái vụ tặng quà cho bạn gái," Đạt nói, giọng vẫn còn hào hứng. "Anh mới làm cái video hoá thân bằng app MỘT NGÀY tặng nó, trời ơi vui lắm em ơi."

Trâm cố giữ giọng bình thường. "App nào anh?"

"App MỘT NGÀY á, hồi này ai cũng chơi hết, cho hoá thân thành mấy nhân vật ngôi sao ảo của họ, y như phim ấy. Anh làm cái đoạn Bạch Vân Khanh hát chúc mừng sinh nhật, bồ anh coi xong khóc luôn đó."

Cô cầm ly cà phê lên, chỉ để có cái gì làm cho tay bận rộn. "Vậy hả, chắc hay lắm."

"Hay chứ, để anh cho em coi liền," Đạt móc điện thoại ra, không đợi cô đồng ý, mở video đã lưu, đưa màn hình về phía cô.

Trâm nhìn vào màn hình nhỏ, thấy Bạch Vân Khanh đứng giữa một khung cảnh sân khấu ảo lộng lẫy, cất giọng hát, rồi cúi đầu, đúng động tác cúi đầu quen thuộc, tay phải đưa lên ngực trái một cách rụt rè, một động tác Trâm từng làm mỗi lần nhận lời khen trước ống kính, không biết giấu tay đi đâu.

"Đẹp không em?" Đạt hỏi, ánh mắt sáng lên chờ phản hồi.

"Đẹp," Trâm gật đầu, cố nở một nụ cười tự nhiên. "Kỹ thuật họ làm mượt thiệt."

"Đúng rồi, mượt kinh khủng, không thấy chỗ nào giả hết. Chín mươi chín nghìn thôi mà chất lượng vầy là quá đã."

Cô hỏi thêm vài câu, cố tình nhẹ nhàng, không để lộ vẻ tò mò quá mức. "Vậy chứ ai làm cái này ta, công ty nào lớn không anh?"

"Ánh Sao gì đó em ơi, công ty công nghệ mới nổi lên năm ngoái, giờ quảng cáo khắp nơi. Bạn anh làm marketing bên đó khoe công ty đang gọi vốn vòng gì lớn lắm, sắp lên sàn."

Trâm ghi nhớ cái tên trong đầu, không viết ra giấy vội, sợ Đạt để ý.

Họ tiếp tục bàn về video cưới, Đạt kể lại ý tưởng cho buổi lễ, muốn có cảnh quay flycam lúc hoàng hôn, muốn nhạc nền là bài hát kỷ niệm ngày hai người quen nhau. Trâm ghi chú vào sổ tay, trả lời từng câu hỏi kỹ thuật của Đạt bằng chất giọng nghề nghiệp quen thuộc, phần đầu óc còn lại vẫn xoay quanh cái tên vừa nghe được. Cô hỏi thêm giá gói dịch vụ Đạt đã mua, cố làm ra vẻ chỉ là tò mò nghề nghiệp thông thường, kiểu người làm video hay so sánh giá cả các dịch vụ liên quan. Đạt kể thêm rằng bạn gái anh còn định mua thêm một gói cao cấp hơn, chín trăm chín mươi chín nghìn, cho phép đặt riêng một đoạn thoại theo ý muốn thay vì chọn từ danh sách có sẵn, nhưng cuối cùng thôi vì thấy mắc quá so với một món quà chỉ xem một lần rồi thôi.

Ánh Sao.

Buổi gặp kết thúc sau bốn mươi phút, Đạt đứng dậy trả tiền, bắt tay cảm ơn, hẹn gặp lại tuần sau để duyệt kịch bản chi tiết. Trâm ngồi lại một mình, gọi thêm một ly nước lọc, không phải vì khát, chỉ để có lý do ngồi thêm chút nữa trước khi phải đứng dậy.

Cô cầm ly nước lên, tay hơi run, một phần vì cà phê, một phần vì một điều khác cô chưa muốn gọi tên.

Bên ngoài, dòng xe cộ vẫn trôi qua đều đặn, tiếng còi xe máy, tiếng rao hàng của một người bán bánh tráng trộn đẩy xe ngang qua quán, cuộc sống bình thường tiếp diễn không hề hay biết một người phụ nữ hai mươi sáu tuổi đang ngồi trong góc quán, tay siết chặt một ly nước lọc, cố hình dung ra dáng vẻ của một công ty tên Ánh Sao mà cô chưa từng nghe tới trước tuần này.

Cô lấy điện thoại ra, gõ tên công ty vào công cụ tìm kiếm, đọc lướt qua vài dòng giới thiệu ngắn: thành lập cuối năm 2025, trụ sở tại Bình Thạnh, sản phẩm chủ lực là ứng dụng MỘT NGÀY, tự giới thiệu là "nền tảng trải nghiệm số hoá thân an toàn, không xâm phạm hình ảnh của bất kỳ ai."

Cô đọc lại dòng cuối cùng đó hai lần.

Không xâm phạm hình ảnh của bất kỳ ai.

Cô tắt màn hình điện thoại, đứng dậy, để lại tiền trên bàn, bước ra khỏi quán, không còn tâm trí nào để nhìn ngắm buổi chiều Sài Gòn đang dần ngả sang màu cam nhạt trên những mái nhà thấp dọc đường.

Cô đi bộ một đoạn thay vì gọi xe ôm công nghệ như mọi khi, cần chút thời gian để đầu óc lắng lại. Ngang qua một tiệm điện thoại có màn hình lớn trưng ngoài cửa đang chạy quảng cáo, cô thấy thoáng qua logo Ánh Sao với dòng chữ "Một Ngày Làm Ngôi Sao" lướt qua trong vài giây rồi đổi sang quảng cáo khác. Cô đứng khựng lại giữa vỉa hè, mặc kệ vài người đi sau phải tránh sang bên, mắt dán chặt vào màn hình cho tới khi đoạn quảng cáo đó lặp lại một vòng nữa.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →