Sáng hôm sau, Trâm dậy sớm hơn thường lệ, không phải vì ngủ ngon mà vì không ngủ được mấy. Cô có một dự án video sự kiện cần bàn giao cuối tuần, cần tìm lại ổ cứng rời đựng tư liệu quay từ mấy tháng trước, thứ cô nhớ mang máng có cất đâu đó trong ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc.
Ngăn kéo đó là nơi mọi thứ không có chỗ khác để đi bị dồn vào: dây sạc thừa, thẻ nhớ cũ, một cục pin dự phòng hỏng chưa vứt, vài cuộn băng dính hai mặt, và ở góc trong cùng, một chiếc USB nhỏ dán nhãn viết tay đã phai màu, chỉ còn đọc được lờ mờ mấy chữ số "07/2025".
Trâm cầm nó lên, xoay qua xoay lại trong lòng bàn tay.
Cô nhớ ra rồi. Không phải nhớ ngay, mà nhớ dần, như một cuộn phim tua chậm.
Hè năm 2025, giữa hai dự án, tài khoản ngân hàng gần chạm đáy, cô thấy một tin đăng tuyển trên một hội nhóm freelance: "Tuyển người quay dữ liệu biểu cảm khuôn mặt, ba tiếng, hai triệu hai trăm nghìn, không yêu cầu kinh nghiệm." Cô ứng tuyển không nghĩ ngợi nhiều, đúng lúc cần tiền, đúng kiểu việc lạ nhưng nghe không có gì nguy hiểm.
Địa chỉ dẫn tới một studio nhỏ trong hẻm, tên đơn vị lúc đó cô không để tâm lắm, chỉ nhớ người quản lý là một phụ nữ trung niên nói năng nhẹ nhàng, hướng dẫn cô ngồi trước một tấm phông xanh, đọc theo kịch bản trên màn hình: cười, khóc, ngạc nhiên, tức giận, nghiêng đầu, quay mặt sang trái, sang phải, năm trăm biểu cảm khác nhau trong ba tiếng đồng hồ liên tục, giải lao hai lần uống nước.
"Dữ liệu này dùng làm gì vậy chị?" cô có hỏi, giữa lúc nghỉ giải lao.
"Dùng cho nghiên cứu hoạt hình với trợ lý ảo á em, mấy công ty công nghệ họ cần dữ liệu biểu cảm thật để máy học theo," người quản lý trả lời, giọng thản nhiên như đã trả lời câu đó hàng trăm lần.
Trâm tin lời đó, ký vào một tờ giấy đưa ra sau buổi quay, không đọc kỹ, chỉ liếc qua thấy có dòng chữ gì đó về "mục đích nghiên cứu và phát triển sản phẩm", nhận phong bì tiền mặt, cảm ơn, ra về. Hôm đó cô còn tranh thủ ghé chợ gần đó mua một ký cá basa bảy mươi nghìn về kho, tự thưởng cho mình một bữa cơm tươm tất hơn bình thường, coi như ăn mừng có thêm khoản thu nhập ngoài dự kiến giữa lúc túng thiếu. Cô nhớ căn phòng quay hôm đó khá lạnh vì máy điều hoà công suất lớn, ánh đèn chiếu trắng loá làm mắt cô cay xè sau hơn một giờ liên tục, và cái loa nhỏ trong phòng phát sẵn một đoạn nhạc không lời lặp đi lặp lại để giữ nhịp cho người diễn viên biểu cảm theo kịch bản.
Giữa buổi, máy quay bị lỗi kỹ thuật khoảng mười phút, phải quay lại một đoạn ngắn. Lúc kết thúc, người quản lý đưa cô chiếc USB này, nói vui: "Cho em giữ bản dư làm kỷ niệm, coi như lần đầu đóng phim vậy đó," rồi cười. Trâm cũng cười, bỏ USB vào túi, quên bẵng nó suốt hai năm sau đó, cho tới sáng nay.
Cô cắm USB vào cổng laptop.
Máy tính kêu một tiếng tít nhỏ, rồi hiện thông báo: "Ổ đĩa không đọc được. Bạn có muốn định dạng lại không?"
Trâm nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, không bấm gì cả. Cô không hiểu nhiều về định dạng ổ đĩa, chỉ biết linh cảm mách bảo rằng bấm "định dạng lại" có thể sẽ xoá sạch bất cứ thứ gì còn nằm trong đó, và cô chưa muốn xoá gì hết, dù chưa rõ lý do vì sao.
Cô thử vài cách tìm được trên mạng, gõ "cách đọc USB báo lỗi không định dạng được" vào công cụ tìm kiếm, làm theo hai hướng dẫn đầu tiên, không hướng dẫn nào hiệu quả. Đồng hồ chỉ gần mười một giờ, cô còn deadline video sự kiện phải giao, đành gác lại, rút USB ra, cầm trên tay một lúc rồi nhét vào túi áo khoác đang treo sau cửa thay vì bỏ lại ngăn kéo như mọi lần.
Cô mặc áo khoác đó khi ra ngoài buổi trưa, đi giao dự án gấp cho một khách hàng ở Quận 1, nắng gắt đổ xuống mặt đường nhựa, hơi nóng bốc lên hầm hập từ nắp cống. Suốt đường đi, tay cô thỉnh thoảng lại chạm vào túi áo, cảm nhận cạnh vuông nhỏ của chiếc USB qua lớp vải, như thể phải kiểm tra xem nó còn ở đó không, dù chẳng có lý do gì nó lại tự biến mất.
Cô không biết vì sao mình lại giữ nó bên người kỹ như vậy, một vật nhỏ chẳng đáng giá gì, một kỷ niệm vu vơ từ một buổi quay hai năm trước cô gần như đã quên hẳn.
Nhưng có gì đó, một cảm giác chưa gọi tên được, khiến cô không muốn để nó xa mình lúc này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →