🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bếp chung của dãy trọ chỉ có hai bếp ga mini và một cái bàn nhựa kê sát tường, đủ chỗ cho ba người đứng cùng lúc nếu không ai giơ tay quá vai. Giờ này, mười giờ tối, chỉ còn Trâm ngồi đó một mình, tô mì gói bốc khói trước mặt, điện thoại dựng trên chai nước mắm để rảnh tay gõ.

Cô đã xem hết video Đông Dương từ tối qua, rồi xem thêm ba video khác cùng series, rồi mở tiếp những video được đề xuất bên dưới. Không phải vì tin có chuyện gì thật sự. Cô tự nhủ mình chỉ đang kiểm tra cho yên tâm, giống kiểu người ta gãi một vết ngứa dù biết càng gãi càng đỏ.

Đông Dương nghiêng đầu về bên phải một góc rất nhỏ trước khi cười, kiểu nghiêng đầu Trâm vẫn làm mỗi lần cảm thấy ngại trước ống kính, cái tật hồi quay video cưới đầu tiên chị chủ hôn còn chọc cô "em cứ nghiêng đầu như đang xin lỗi ai vậy."

Cô gõ tin nhắn cho Huy, ngón tay gõ nhanh hơn bình thường.

"Huy ơi coi cái này thử, có thấy quen không"

Kèm theo là đường link video Đông Dương. Rồi cô gõ tiếp, không đợi Huy trả lời.

"Không phải hỏi vì đẹp trai đâu, đừng nghĩ bậy"

Huy trả lời gần như ngay, đúng kiểu Huy, người vẫn thức khuya làm thêm cho công ty logistics dù việc chính thức đã hết giờ từ năm giờ chiều.

"Ờ đợi tao coi"

Trâm húp một miếng nước mì, mắt vẫn không rời điện thoại. Cô mở thêm một tab khác, gõ tên ứng dụng kèm từ khoá "hoá thân", lướt qua kết quả. Có những trang tổng hợp video hay nhất trong tuần của MỘT NGÀY, những kênh chuyên đăng lại video khách hàng khoe trên mạng xã hội, những bài review app của các trang công nghệ. Cô mở lần lượt, không có mục đích rõ ràng ngoài việc đếm.

Đến video thứ mười hai, cô bắt đầu ghi lại link vào một ghi chú trên điện thoại, không phải vì đã chắc chắn điều gì, chỉ là thói quen của người làm nghề: gặp cái gì lạ thì lưu lại, phân tích sau.

Đến video thứ hai mươi bảy, tay cô dừng lại.

Không phải video thứ hai mươi bảy có gì đặc biệt hơn hai mươi sáu video trước. Chỉ là ở đó, một nhân vật ảo thứ ba, một cô gái tóc ngắn tên trong app là "Mai Khuê", đưa tay lên vuốt tóc mái theo đúng kiểu Trâm vẫn làm khi nói dối, một động tác nhỏ tới mức nếu không quen tự quan sát mình qua camera hàng ngày để dựng phim, chắc chẳng bao giờ nhận ra.

Cô đóng danh sách lại, đặt điện thoại xuống bàn, nhìn tô mì đã nguội gần hết, lớp mỡ hành nổi thành một vệt mỏng trên mặt nước, sợi mì trương lên dính bết vào nhau. Cô không còn thấy đói nữa.

Không phải một video. Không phải hai video. Ba video, ba nhân vật ảo khác nhau, ba mã sản phẩm khác nhau trong cùng một ứng dụng, và cả ba đều mang theo một mảnh nhỏ nào đó của chính cô, những mảnh mà cô chưa từng để ý mình có cho tới khi nhìn thấy chúng bị lặp lại trên gương mặt người khác.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Huy.

"Coi rồi. Video kia hơi lạ thật, cái kiểu nghiêng đầu."

Trâm gõ nhanh, kể sơ về video Bạch Vân Khanh hôm qua, về Mai Khuê vừa xem, về hai mươi bảy đường link cô vừa lướt qua trong hai tiếng đồng hồ ngồi bếp chung ăn mì nguội.

Ba dấu chấm nhấp nháy hiện lên trên màn hình chat, dừng lại, rồi hiện lên lại, như thể Huy đang gõ rồi xoá đi vài lần trước khi gửi.

"Mày nói nghiêm túc hả."

Trâm nhìn câu đó rất lâu trước khi trả lời. Cô để ý cách Huy hỏi, không phải "mày nói thật hả" kiểu đùa cợt bạn bè hay dùng, mà là "nghiêm túc", một từ Huy hiếm khi dùng trong tin nhắn, thường dành cho những lúc bàn chuyện tiền bạc hoặc chuyện gia đình.

"Tao cũng không biết. Có thể tao đang tưởng tượng."

"Gửi hết link cho tao. Tao coi kỹ lại."

Cô gửi cả danh sách hai mươi bảy đường link, kèm ảnh chụp màn hình cái ghi chú lộn xộn cô vừa ghi tay. Rồi cô dọn tô mì, rửa qua loa, đi bộ dọc hành lang dãy trọ về phòng mình, đèn hành lang chớp tắt yếu ớt như thường lệ, không ai buồn thay bóng mới.

Trong phòng, cô nằm xuống, không tắt đèn, cầm điện thoại lên xem lại tin nhắn cuối của Huy một lần nữa.

"Mày bình tĩnh trước đã. Để tao coi rồi tính."

Cô gõ lại "ok" rồi gửi, đặt điện thoại úp xuống gối bên cạnh, nhắm mắt.

Nhưng tai cô vẫn nghe thấy tiếng thông báo lách cách mỗi lần có tin nhắn mới tới, và cô không dám với tay lấy điện thoại lên đọc, vì sợ đêm nay sẽ không còn ngủ được nữa nếu đọc thêm bất cứ điều gì. Cô nằm nghe tiếng quạt trần kêu cọt kẹt trên đầu, đếm nhịp quay đều đều cho tới khi mí mắt nặng dần, mà bụng vẫn còn thấy cồn cào vì tô mì bỏ dở lúc nãy.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →