🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối hôm đó, Trâm không về thẳng phòng trọ mà leo lên sân thượng của dãy nhà trọ, một nơi cô chưa từng bước chân lên trong suốt hai năm sống ở đây, dù cầu thang dẫn lên đó nằm ngay cuối hành lang tầng cô ở.

Sân thượng nhỏ, lát gạch cũ, vài dây phơi đồ giăng ngang dọc, một chiếc ăng-ten tivi rỉ sét đã không còn ai dùng tới nằm im ở góc. Từ đây, cô có thể nhìn thấy một phần thành phố trải dài phía xa, ánh đèn từ hàng nghìn căn nhà, hàng nghìn cuộc đời khác nhau đang tiếp diễn song song với cuộc đời cô. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm và mùi khói bếp thoảng lên từ những căn bếp còn sáng đèn phía dưới, một mùi vị quen thuộc của những buổi tối Sài Gòn mà cô chưa từng thật sự dừng lại để cảm nhận trong suốt hai năm sống ở đây, luôn bận rộn với công việc và deadline tới mức quên mất cả việc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Cô ngồi xuống bậc thềm dẫn lên sân thượng, gọi điện cho Huy, người vẫn còn thức làm việc dù đã muộn.

"Mày nói thật cho tao nghe đi," cô nói, giọng thẳng thắn, không còn muốn nghe những câu trả lời né tránh nữa. "Có thật sự không thể xoá hết được không?"

Huy im lặng một lúc lâu ở đầu dây bên kia, rồi thở dài, giọng chân thành hơn bao giờ hết. "Không. Tao không thể hứa với mày là sẽ xoá được hết. Một khi dữ liệu đã lan ra nhiều nơi, đặc biệt là những nơi ngoài tầm với của luật pháp Việt Nam, thì việc đảm bảo xoá sạch một trăm phần trăm gần như là không thể. Tao không muốn nói dối mày về chuyện này."

Trâm nhắm mắt lại, để câu trả lời đó thấm sâu vào lòng, cảm nhận một nỗi đau âm ỉ nhưng không còn sốc như những lần phát hiện trước đây, có lẽ vì cô đã lờ mờ đoán được điều này từ rất lâu, chỉ chưa sẵn sàng nghe nó được nói ra thành lời rõ ràng.

"Nhưng," Huy nói tiếp, giọng có phần ấm áp hơn, "tao nghĩ mày nên biết thêm một điều. Ít nhất từ giờ có luật, có tiền lệ. Vụ của mày sẽ là một trong những ca đầu tiên được ghi nhận rõ ràng, có bằng chứng, có phán quyết. Mấy người sau, nếu rơi vào hoàn cảnh tương tự, sẽ đỡ hơn mày nhiều, vì họ sẽ có một con đường đã được mở sẵn để đi theo."

Trâm mở mắt, nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn phía xa, một câu an ủi không hoàn toàn xoá được nỗi đau, nhưng cũng không phải là lời nói suông vô nghĩa, một sự thật nhỏ nhưng có thật giữa một sự thật lớn hơn, đau đớn hơn.

"Cảm ơn mày," cô nói, giọng đã bình tĩnh trở lại. "Cảm ơn mày đã nói thật với tao, dù khó nghe tới đâu."

"Tao luôn nói thật với mày mà," Huy đáp, giọng nhẹ nhàng. "Mày ổn không?"

"Tao không biết," Trâm nói thành thật. "Nhưng tao nghĩ tao sẽ ổn. Không phải ngay bây giờ, nhưng dần dần."

Họ nói chuyện thêm một lúc về những chuyện nhẹ nhàng hơn trước khi tắt máy. Trâm ngồi lại một mình trên sân thượng thêm một lúc lâu, nhìn bầu trời đêm thành phố, không có nhiều sao vì ánh đèn đô thị át đi gần hết, chỉ còn lác đác vài chấm sáng yếu ớt xuyên qua lớp bụi mờ.

Cô đứng dậy, phủi bụi trên quần, nhìn xuống thành phố một lần cuối trước khi quay xuống cầu thang. Trong đầu cô, một quyết định nhỏ nhưng rõ ràng đang dần thành hình cho ngày mai, một điều cô muốn tự tay làm, không phải vì bất cứ ai yêu cầu, mà vì chính cô cần nó cho riêng mình.

Cô nghĩ tới cái USB nhỏ vẫn nằm trong ngăn kéo bàn làm việc, tới năm trăm biểu cảm cô từng quay hai năm trước mà không biết chúng sẽ bị dùng ra sao, tới tất cả những gương mặt lạ đã mượn cách cô cười, cách cô chớp mắt suốt bao lâu nay. Nếu không thể lấy lại hoàn toàn những gì đã mất, có lẽ điều duy nhất cô còn làm được là tạo ra một thứ gì đó thật sự của riêng mình, không ai có thể mượn đi hay mạo nhận, để đặt cạnh tất cả những bản sao đã trôi nổi ngoài kia.

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →