Một tuần sau khi mẹ về quê, Trâm, Huy và Khang họp lại tại văn phòng luật, buổi họp mang tính chất tổng kết sau khi phần lớn quy trình pháp lý chính đã hoàn tất các bước quan trọng: đơn hành chính đã có kết quả, vụ kiện dân sự đang chờ ngày xét xử chính thức, lời khai của bà Loan đã được ghi nhận đầy đủ.
Không khí buổi họp lần này khác hẳn sự phấn khích của những lần trước, mang một sắc thái trầm lắng hơn, như thể cả ba đều cảm nhận được rằng sắp phải đối diện với một phần sự thật khó chấp nhận hơn. Trên bàn không còn những chồng hồ sơ dày cộm như mọi lần, chỉ có ba ly cà phê và chiếc laptop của Huy, một sự đơn giản khiến buổi họp mang dáng dấp của một cuộc trò chuyện riêng tư hơn là một buổi làm việc chính thức.
"Tao có việc này cần nói," Huy mở lời, giọng nghiêm trọng, mở laptop, chia sẻ màn hình cho cả Trâm và Khang cùng xem. "Trong lúc rà soát lại toàn bộ những nơi dữ liệu của mày từng xuất hiện, tao phát hiện một số bản sao video và cả file dữ liệu gốc đã được lưu trữ trên vài nền tảng đặt máy chủ ở nước ngoài."
Trâm cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, đặt ly cà phê xuống bàn hơi mạnh tay hơn cô định. "Nước ngoài là sao?"
"Có những nền tảng lưu trữ đám mây, những diễn đàn chia sẻ nội dung, đặt máy chủ ở các quốc gia khác nhau, ngoài phạm vi quản lý trực tiếp của pháp luật Việt Nam," Huy giải thích, giọng chậm rãi, cố gắng truyền đạt thông tin một cách rõ ràng nhất có thể dù bản thân anh cũng không thoải mái khi phải nói ra điều này. "Một số bản sao có thể đã được người dùng tải về và tái tải lên những nơi khác nhau trước cả khi vụ việc được công khai."
Khang gật đầu, xác nhận thêm từ góc độ pháp lý. "Đây là một trong những giới hạn thực tế lớn nhất của việc xử lý các vụ việc liên quan tới dữ liệu số. Ngay cả khi mình thắng kiện hoàn toàn ở Việt Nam, buộc Ánh Sao phải gỡ bỏ toàn bộ nội dung vi phạm trên hệ thống của họ, mình không có thẩm quyền pháp lý để buộc mọi máy chủ, mọi nền tảng ở nước ngoài phải làm điều tương tự."
Trâm ngồi im, hai tay đặt lên bàn, cảm giác một sự thật nặng nề đang dần thấm vào lòng cô.
"Vậy nghĩa là em sẽ không bao giờ lấy lại được hoàn toàn?" cô hỏi, giọng khẽ, gần như một lời thì thầm hơn là một câu hỏi thật sự mong chờ câu trả lời.
Khang và Huy nhìn nhau, không ai muốn là người đưa ra câu trả lời trực tiếp cho câu hỏi đó ngay lúc này.
"Tụi tao sẽ cố hết sức," Huy nói, giọng có phần né tránh. "Có công cụ báo cáo vi phạm bản quyền và dữ liệu cá nhân trên hầu hết các nền tảng lớn, mình sẽ gửi yêu cầu gỡ bỏ tới từng nơi một, nhưng quá trình này sẽ mất thời gian, và tao không dám hứa sẽ gỡ được hết một trăm phần trăm."
Trâm nhìn xuống bàn, không nói gì thêm, để im lặng lấp đầy khoảng trống mà không ai trong ba người đủ can đảm phá vỡ ngay lúc đó, mỗi người đang tự đối diện theo cách riêng của mình với một sự thật mà cả ba đều đã lờ mờ đoán trước nhưng chưa ai muốn nói thành lời cho tới hôm nay.
Khang phá vỡ im lặng trước, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn phong thái chuyên nghiệp thường ngày. "Trâm, tôi không muốn giấu chị điều gì, kể cả những phần khó nghe nhất. Nhưng tôi cũng muốn chị biết, những gì mình đã làm được, dù không hoàn hảo, vẫn là một điều có ý nghĩa thật sự, cho chị và cho những người khác sẽ không phải trải qua đúng những gì chị đã trải qua theo cách vô danh, không ai biết tới như trước đây."
Trâm gật đầu, không trả lời ngay, cần thêm thời gian để những lời đó thấm vào lòng mình, giữa một căn phòng chỉ còn tiếng quạt trần quay đều và ba tách cà phê đang nguội dần trên bàn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →