🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều thứ bảy, Trâm đang dọn dẹp lại phòng trọ, sắp xếp lại chồng tài liệu đã dày lên đáng kể sau nhiều tuần điều tra, thì có tiếng gõ cửa bất ngờ, ba tiếng gõ dứt khoát, quen thuộc tới mức khiến cô sững người trước khi kịp mở cửa.

Cô mở cửa, và đứng đó là mẹ, tay xách một giỏ đồ nặng trĩu, gương mặt vừa mệt mỏi vì chuyến xe đò dài vừa đầy những cảm xúc mà Trâm chưa kịp gọi tên.

"Mẹ?" Trâm nói, giọng ngỡ ngàng. "Mẹ lên đây hồi nào vậy? Sao không báo trước?"

Mẹ không trả lời ngay, chỉ bước vào phòng, đặt giỏ đồ xuống, rồi quay lại ôm chầm lấy Trâm, một cái ôm chặt và bất ngờ khiến cả hai đều không nói được gì trong vài giây đầu tiên.

"Mẹ đọc bài báo rồi," mẹ nói, giọng nghẹn ngào, vẫn ôm chặt lấy con gái. "Mẹ đọc hết, đọc đi đọc lại mấy lần. Mẹ xin lỗi con, mẹ đã không tin con ngay từ đầu."

Trâm cảm thấy nước mắt bất ngờ trào ra, một cảm xúc dồn nén suốt nhiều tuần qua giờ mới có cơ hội được giải toả trọn vẹn trong vòng tay mẹ.

"Con không trách mẹ đâu," cô nói, giọng run run. "Con hiểu mà, lúc đó mọi thứ còn mơ hồ quá, con cũng chưa giải thích rõ được cho mẹ hiểu."

Họ buông nhau ra, mẹ lau nước mắt bằng vạt áo, nhìn quanh căn phòng trọ nhỏ, ánh mắt vừa xót xa vừa tự hào. Mẹ đưa mắt nhìn khắp căn phòng, từ chiếc bàn làm việc bừa bộn giấy tờ tới tấm gương nứt treo trên tường, như đang cố hình dung ra cuộc sống hằng ngày của con gái mình suốt hai năm qua, một khoảng đời bà chỉ biết qua những cuộc gọi điện thoại ngắn ngủi cuối tuần.

"Mẹ mang ít đồ ăn lên cho con," mẹ nói, mở giỏ đồ ra, bên trong là những món ăn quê quen thuộc: khô cá lóc, mắm ruốc, ít rau củ tươi hái từ vườn nhà, và một hộp bánh ít lá gai mẹ tự làm mà Trâm luôn thích từ nhỏ.

"Mẹ đi xe đò từ sáng sớm hả?" Trâm hỏi, dọn bàn để bày đồ ăn ra, tay xếp gọn lại chồng tài liệu cho có chỗ trống, một cử chỉ nhỏ nhưng khiến mẹ nhìn theo với ánh mắt xót xa khi thấy con gái mình phải sống chen chúc giữa công việc và cả một vụ kiện lớn trong một căn phòng bé nhỏ như vậy.

"Ừ, mẹ đi chuyến sáu giờ," mẹ đáp, ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng. "Mẹ không báo trước vì sợ con cản, nói mẹ đừng đi xa làm gì. Nhưng mẹ phải lên coi con sống thế nào, phải tự mắt nhìn thấy con ổn mới yên tâm được."

Họ ngồi ăn cùng nhau bữa cơm đơn giản Trâm nấu vội với những nguyên liệu mẹ mang lên, không gian phòng trọ chật hẹp nhưng ấm cúng hơn hẳn mọi khi. Mẹ hỏi han về vụ việc, về Khang, về Hoài, về Huy, lắng nghe từng chi tiết Trâm kể lại với một sự chăm chú mà trước đây, khi mọi thứ còn mơ hồ, mẹ chưa từng có cơ hội thể hiện.

"Con làm tốt lắm," mẹ nói, giọng đầy tự hào sau khi nghe hết câu chuyện. "Mẹ không ngờ con gái mẹ mạnh mẽ tới vậy, dám đứng lên đòi công bằng cho chính mình như vậy."

Trâm mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng vừa qua. "Con học được từ mẹ đó," cô nói. "Mẹ luôn dạy con không được im lặng chịu đựng bất công mà."

Mẹ cười, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn nước nhưng đã ánh lên niềm vui thật sự. Họ ngồi trò chuyện tới tận khuya, không còn khoảng cách ngại ngùng như cuộc gọi điện thoại vài tuần trước, chỉ còn lại sự gần gũi ấm áp của hai mẹ con sau một chặng đường dài đầy hiểu lầm giờ đã được hoá giải.

Tối đó, mẹ nhất định ở lại ngủ qua đêm, nằm chung chiếc giường nhỏ với Trâm như hồi cô còn bé, dù căn phòng chật chội khiến cả hai phải nằm nghiêng sát vào nhau. Trước khi ngủ, mẹ nắm tay Trâm, nói khẽ một câu cuối cùng: "Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, mẹ cũng ở bên con." Trâm siết nhẹ tay mẹ, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bất cứ lúc nào kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.

Hết Chương 47

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 48
← TrướcTiếp →