Buổi làm việc chính thức nơi bà Kim Loan khai báo với cơ quan chức năng diễn ra vào một buổi trưa nắng gắt, tại một căn phòng đơn giản trong trụ sở cơ quan điều tra, bàn ghế gỗ công vụ, một chiếc quạt trần cũ quay chậm chạp trên đầu.
Trâm và Khang có mặt với tư cách bên liên quan, ngồi ở hàng ghế quan sát phía sau, không được phép can thiệp vào quá trình lấy lời khai chính thức, chỉ có thể lắng nghe. Khang dặn Trâm trước khi vào phòng, giọng nghiêm túc: "Dù nghe được gì, cũng đừng phản ứng lớn tiếng, đây là một buổi làm việc chính thức, mọi cảm xúc để dành sau." Trâm gật đầu, hiểu lý do của lời dặn đó, dù cô biết mình sẽ khó giữ được bình tĩnh hoàn toàn khi nghe lại toàn bộ câu chuyện từ chính miệng bà Loan.
Bà Loan ngồi đối diện một cán bộ điều tra, tay đặt ngay ngắn trên bàn, gương mặt căng thẳng nhưng không còn vẻ hoảng loạn như những lần Trâm gặp trước đây. Bà mặc một chiếc áo sơ mi giản dị, tóc búi gọn gàng, trông như đã chuẩn bị kỹ càng cho buổi làm việc quan trọng này.
"Xin bà kể lại toàn bộ quá trình bà tuyển dụng và thu thập dữ liệu từ các cá nhân, cũng như việc bán lại dữ liệu đó," cán bộ điều tra nói, giọng nghiêm túc, chuyên nghiệp.
Bà Loan hít một hơi sâu, bắt đầu kể, giọng đều đều nhưng rõ ràng, không còn né tránh như những lần trước. Bà kể về việc được một người tên là đại diện Trung Tín Data liên hệ, đề nghị hợp tác thu thập dữ liệu biểu cảm khuôn mặt với mức giá hậu hĩnh cho mỗi lô dữ liệu đạt chất lượng yêu cầu. Bà kể về cách bà tuyển người qua các tin đăng trên mạng, về kịch bản năm trăm biểu cảm chuẩn, về thời điểm bà bắt đầu nghi ngờ mục đích thật sự của việc thu thập này nhưng vẫn tiếp tục vì áp lực tài chính.
Bà cũng kể chi tiết về thời điểm cụ thể lô dữ liệu của Trâm được bán đi, khoảng cuối năm 2025, và tên người đại diện phía mua mà bà nhớ được qua vài lần liên lạc gián tiếp: một cái tên trùng khớp với Đặng Minh Khải.
Trâm ngồi nghe, từng câu từng chữ của bà Loan như đang lấp đầy những khoảng trống cuối cùng trong bức tranh toàn cảnh mà cô và Huy đã dày công ghép nối suốt nhiều tuần qua. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ lùng khi thấy sự thật cuối cùng cũng được nói ra đầy đủ, chính thức, có giá trị pháp lý, không còn là những mảnh ghép rời rạc nữa.
Buổi làm việc kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, bà Loan trả lời mọi câu hỏi một cách thẳng thắn, không còn giấu giếm điều gì, thậm chí còn chủ động cung cấp thêm một số chi tiết mà trước đây bà chưa từng đề cập, như việc bà còn giữ được một số tin nhắn trao đổi cũ với phía Trung Tín Data trên điện thoại, những bằng chứng có thể củng cố thêm cho vụ việc.
Khi buổi làm việc kết thúc, bà Loan bước ra khỏi phòng, dáng đi chậm rãi, mệt mỏi nhưng có vẻ nhẹ nhõm hơn. Bà đi ngang qua chỗ Trâm ngồi, dừng lại một chút, nhìn thẳng vào cô.
"Cảm ơn cô," bà nói, giọng khẽ, không phải một lời xin lỗi, mà là một điều gì đó gần giống như một lời chào thật lòng giữa hai người đã cùng trải qua một hành trình khó khăn theo những cách rất khác nhau.
Trâm gật đầu, không nói gì, chỉ nhìn theo bóng bà Loan khuất dần sau cánh cửa, cảm nhận được rằng dù mối quan hệ giữa họ không thể gọi là tha thứ hoàn toàn, cũng không còn là sự căm ghét đơn thuần như những ngày đầu, mà là một điều gì đó phức tạp hơn, con người hơn, giữa hai người phụ nữ đều đã phải trả giá theo những cách khác nhau cho cùng một hệ thống đã lợi dụng cả hai.
Khang thu dọn giấy tờ, đứng dậy chuẩn bị ra về, quay sang nói với Trâm. "Lời khai này sẽ giúp rất nhiều cho vụ kiện dân sự của chị. Có nhân chứng nội bộ thừa nhận cụ thể như vậy là điều không phải lúc nào cũng có được." Trâm gật đầu, bước ra khỏi toà nhà cùng Khang giữa cái nắng trưa gay gắt, lòng vẫn còn nặng trĩu nhiều cảm xúc lẫn lộn chưa kịp sắp xếp gọn gàng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →