🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai tuần sau khi cơ quan chức năng chính thức vào cuộc, tin tức đầu tiên về kết quả xử lý xuất hiện trên các trang báo, lan nhanh trên mạng xã hội ngay từ sáng sớm. Trâm đọc được tin này qua điện thoại trong lúc đang ăn sáng, một tô bún riêu cô mua vội ở quán đầu hẻm.

Bài báo đưa tin: Đặng Minh Khải, Giám đốc Sản phẩm Ánh Sao Entertainment Tech, bị xử phạt hành chính vì hành vi liên quan tới việc sử dụng dữ liệu cá nhân không đúng mục đích đã đăng ký, mức phạt được công bố cụ thể theo quy định hiện hành.[^1]

Trâm đọc con số đó, rồi đọc lại lần nữa, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hụt hẫng cùng lúc dâng lên trong lòng.

Cô nhớ lại slide pitch đầu tư cũ, nơi Ánh Sao từng tự hào công bố doanh thu hàng chục tỷ đồng chỉ trong năm đầu ra mắt ứng dụng MỘT NGÀY. So với con số đó, mức phạt hành chính vừa công bố nhỏ tới mức gần như phi lý, chỉ như một khoản chi phí vận hành nhỏ mà một công ty ở quy mô đó có thể dễ dàng gánh chịu mà không hề hấn gì.

Cô lấy sổ tay ra, viết ra hai con số cạnh nhau, doanh thu công ty và mức phạt, rồi tính nhẩm tỷ lệ phần trăm, một con số nhỏ tới mức khiến cô bật cười khan, một tiếng cười không chút vui vẻ nào. Cô gạch dưới con số đó hai lần, rồi gấp cuốn sổ lại, đẩy tô bún riêu ra xa, không còn tâm trạng ăn tiếp nữa dù mới húp được vài muỗng nước lèo.

Điện thoại rung, cuộc gọi từ Khang.

"Chị đọc tin rồi hả?" anh hỏi, giọng có phần dè dặt, đoán được phản ứng của cô.

"Dạ em đọc rồi," Trâm nói, cố giữ giọng bình tĩnh, đũa vẫn cầm trên tay nhưng không còn động tới tô bún nữa. "Anh ơi, con số này... nhỏ quá phải không anh? So với những gì họ đã kiếm được?"

Khang thở dài nhẹ qua điện thoại. "Tôi hiểu cảm giác của chị. Đây đúng là một trong những hạn chế lớn nhất của luật hiện hành, mức phạt hành chính chưa đủ sức răn đe với các doanh nghiệp lớn. Nhưng đây mới chỉ là một phần kết quả, không phải toàn bộ. Vụ kiện dân sự của chúng ta vẫn đang tiếp tục, đó mới là nơi chị có thể nhận được bồi thường thoả đáng hơn."

"Vậy đây đã là kết thúc chưa anh?" Trâm hỏi, giọng mệt mỏi, dù trong lòng đã đoán được câu trả lời trước khi Khang kịp lên tiếng.

Khang lắc đầu, dù Trâm không thể nhìn thấy qua điện thoại. "Chưa đâu chị. Đây chỉ là một mắt xích trong cả chuỗi. Vụ kiện dân sự, việc xử lý trách nhiệm của Xưởng Ký Ức, và cả câu hỏi về vai trò của ông Trịnh Anh Vũ, tất cả vẫn còn đang tiếp diễn."

Trâm cúp máy, ngồi nhìn tô bún riêu đã nguội hẳn trước mặt, không còn thấy đói nữa. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ quán ăn, thấy cuộc sống thường nhật vẫn tiếp diễn bình thường, những người đi ngang qua không hề biết tới con số cô vừa đọc được, con số đại diện cho một công lý còn khiếm khuyết, chưa đủ sức nặng để thật sự khiến những kẻ có quyền lực phải chùn tay trước khi lặp lại những hành vi tương tự.

Cô trả tiền, bước ra khỏi quán, đi bộ một đoạn dài không có đích đến cụ thể, chỉ để đầu óc có thời gian sắp xếp lại những cảm xúc đang lẫn lộn trong lòng. Con đường quen thuộc hôm nay bỗng có vẻ khác lạ, không phải vì cảnh vật đổi thay, mà vì chính cách cô nhìn nhận mọi thứ đã khác đi nhiều so với người phụ nữ từng đi trên con đường này chỉ vài tháng trước, khi còn chưa biết gì về những gì đang chờ đợi phía trước.

[^1]: Theo Điều 34 khoản 2 Nghị định 330/2026, hành vi liên quan có thể bị phạt hành chính trong khung 30–50 triệu đồng; một số vi phạm nghiêm trọng hơn liên quan xâm phạm dữ liệu cá nhân có thể bị xử lý ở mức cao hơn. Vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau về mức độ răn đe thực tế của khung phạt này với các doanh nghiệp lớn. Xem hồ sơ nghiên cứu.

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 46
← TrướcTiếp →