Văn phòng luật của Khang giờ đây bận rộn hơn hẳn những lần Trâm ghé qua trước đây, điện thoại reo liên tục, trợ lý trẻ chạy đi chạy lại giữa các phòng với những chồng hồ sơ mới. Trâm và Hoài ngồi chờ ở phòng khách nhỏ, cả hai đều cảm nhận rõ không khí căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng bao trùm khắp văn phòng.
Khang bước ra sau một cuộc gọi dài, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sáng lên một tia phấn khích. Anh xắn tay áo sơ mi lên tới khuỷu, dấu hiệu quen thuộc cho thấy anh đã làm việc liên tục nhiều giờ không nghỉ, một chồng giấy note nhỏ dán đầy trên màn hình máy tính phía sau lưng anh mà Trâm thoáng thấy qua cửa phòng làm việc.
"Chị Trâm, chị Hoài," anh nói, ngồi xuống đối diện hai người. "Tôi vừa nói chuyện với đại diện cơ quan chức năng. Họ xác nhận đã chính thức tiếp nhận và mở cuộc điều tra toàn diện với Ánh Sao, dựa trên đơn tố cáo của chúng ta cộng với sức ép từ dư luận sau bài báo."
"Vậy nghĩa là mình thắng rồi đúng không anh?" Hoài hỏi, giọng đầy hy vọng.
Khang lắc đầu nhẹ, giọng thận trọng. "Chưa đâu chị Hoài. Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Điều tra chính thức có thể kéo dài nhiều tháng, phải thu thập thêm bằng chứng, thẩm vấn các bên liên quan, xác minh từng chi tiết trước khi có kết luận cuối cùng. Nhưng đây là một bước tiến quan trọng, cho thấy vụ việc đang được xem xét nghiêm túc ở cấp cao hơn."
Trâm gật đầu, cố kiềm chế sự phấn khích để không quá lạc quan sớm, tay siết nhẹ tách trà đã nguội đặt trên bàn. "Vậy tiếp theo mình cần làm gì?"
"Chúng ta cần chuẩn bị sẵn sàng để hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra khi họ yêu cầu, cung cấp mọi bằng chứng, sắp xếp các buổi làm việc nếu cần," Khang nói, giở nhanh vài trang trong tập hồ sơ trước mặt để đối chiếu lại lịch trình dự kiến. "Chị Loan cũng sẽ cần làm việc chính thức với họ trong thời gian tới, tôi sẽ liên hệ trước để chị ấy không quá bất ngờ khi được mời lên làm việc."
Anh dừng lại một lúc, nhìn xuống tập hồ sơ trước mặt, rồi nói tiếp, giọng có phần trầm xuống, khác hẳn sự phấn khích vừa rồi. "Có một điều tôi muốn nói trước với hai chị, để hai chị chuẩn bị tinh thần, tôi không muốn hai chị đặt kỳ vọng quá cao rồi thất vọng nặng nề sau này. Ngay cả khi vụ việc kết thúc với kết quả tốt nhất có thể, công ty bị xử phạt, dữ liệu bị buộc gỡ bỏ, thì vẫn có một vấn đề khó nói trước được."
"Vấn đề gì vậy anh?" Trâm hỏi, một linh cảm không lành thoáng qua.
"Chuyện thu hồi hoàn toàn dữ liệu đã phát tán," Khang nói, giọng chậm rãi, cân nhắc từng từ. "Một khi dữ liệu đã được sao chép, phân phối qua nhiều hệ thống khác nhau, việc đảm bảo xoá sạch một trăm phần trăm là rất khó, đôi khi gần như không thể, đặc biệt nếu có bản sao nằm trên các máy chủ ở nước ngoài, ngoài phạm vi quyền hạn xử lý trực tiếp của pháp luật trong nước."
Trâm cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng trước thông tin này, dù cô đã lờ mờ đoán được điều gì đó tương tự từ trước.
"Vậy nghĩa là em sẽ không bao giờ lấy lại được hoàn toàn?" cô hỏi, giọng khẽ hẳn.
Khang không trả lời ngay, chỉ nhìn cô với ánh mắt có phần áy náy, rồi nói: "Để tính sau, giờ lo cái trước mắt đã. Mình cần tập trung vào việc thắng vụ này trước, những vấn đề khác mình sẽ đối mặt khi tới lúc."
Trâm gật đầu, dù câu hỏi vẫn còn đó, chưa có lời đáp trọn vẹn, để lại trong lòng cô một cảm giác nặng nề âm ỉ giữa những tin tức tích cực vừa nhận được.
Hoài đặt tay lên vai Trâm, một cử chỉ an ủi im lặng, không nói thêm gì, hiểu rằng có những nỗi lo không thể xoa dịu bằng lời. Cả ba ngồi lặng một lúc trong phòng khách nhỏ, tiếng điện thoại vẫn tiếp tục reo lên đâu đó phía trong văn phòng, nhắc nhở rằng dù có nặng lòng tới đâu, guồng quay công việc phía trước vẫn không chờ đợi ai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →