🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trâm bị đánh thức lúc sáu giờ sáng bởi tiếng điện thoại rung liên tục trên gối, một chuỗi thông báo dồn dập tới mức màn hình cứ sáng lên tắt đi không ngừng. Cô mở mắt, đầu óc còn lơ mơ ngái ngủ, với tay lấy điện thoại, và sững người khi thấy hàng trăm thông báo đổ về cùng lúc.

Bài báo của Thảo Vy đã được đăng.

Tiêu đề chạy nổi bật trên trang chủ một tờ báo điện tử lớn: "Dữ liệu biểu cảm khuôn mặt của người thường bị dùng làm nền cho hàng chục nghìn video deepfake: câu chuyện của một cô gái hai mươi sáu tuổi." Bài viết dài, chi tiết, trích dẫn lời kể của Trâm, tóm tắt các bằng chứng chính, kèm cả đoạn ghi âm cuộc gặp với Khải đã được biên tập lại phù hợp để đăng tải công khai.

Trâm ngồi bật dậy, tim đập thình thịch, cuộn xuống đọc lướt qua bài viết, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ khi thấy câu chuyện của chính mình được kể lại bởi một người khác, với một giọng văn khách quan, chuyên nghiệp hơn nhiều so với bài đăng cảm tính cô từng viết trên trang cá nhân.

Bài viết đã được chia sẻ lại hàng nghìn lần chỉ trong vài giờ, phần bình luận tràn ngập những phản ứng hoàn toàn khác với những gì cô từng nhận trước đây: sự phẫn nộ thay cho cô, sự ủng hộ, nhiều người kể lại những câu chuyện tương tự họ từng nghe hoặc trải qua liên quan tới việc dữ liệu cá nhân bị lạm dụng. Một vài tài khoản trước đây từng công kích cô trong bài viết PR tuần trước giờ quay sang xin lỗi công khai, thừa nhận đã phán xét vội vàng khi chưa nắm rõ toàn bộ sự việc, dù Trâm biết rõ không phải ai cũng sẽ đổi ý dễ dàng như vậy.

Cô đọc một bình luận được nhiều người thích nhất: "Đọc mà rùng cả mình. Vậy là mình cũng có thể là nạn nhân mà không hề hay biết sao? Ủng hộ chị, mong vụ này được làm rõ tới cùng." Bên dưới đó là hàng trăm bình luận khác nối tiếp nhau, một số hỏi thêm về cách kiểm tra dữ liệu của chính mình có bị dùng sai mục đích hay không, một số chia sẻ lại bài viết kèm lời cảnh báo cho bạn bè, người thân cũng từng làm những công việc gig tương tự.

Trâm cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên, nước mắt bất ngờ trào ra, không hẳn vì buồn, mà vì một cảm giác được thấu hiểu mà cô chưa từng có trong suốt những tuần đầy cô đơn vừa qua.

Cô tắt bớt thông báo để giữ đầu óc tỉnh táo, không để bản thân bị cuốn theo cơn bão thông tin đang ập tới quá nhanh. Cô nhắn tin cho mẹ trước tiên, gửi kèm đường link bài báo, một dòng ngắn gọn: "Mẹ đọc cái này đi, giờ mọi chuyện đã rõ ràng hơn rồi."

Sau đó cô gọi cho Huy, giọng vẫn còn run vì xúc động. "Mày thấy bài báo chưa?"

"Thấy rồi," Huy nói, giọng cũng đầy phấn khích hiếm thấy. "Trời ơi Trâm, chia sẻ điên cuồng luôn. Đây chính là thứ mình cần để tạo áp lực thật sự."

Điện thoại Trâm rung lên một cuộc gọi khác chen ngang, số của Khang.

"Anh gọi lại sau nha," cô nói với Huy, chuyển sang nghe máy Khang.

"Trâm," giọng Khang vang lên, nghiêm trọng khác hẳn mọi lần. "Cơ quan chức năng vừa liên hệ với văn phòng tôi sáng nay. Họ nói, dựa trên bài báo và các đơn tố cáo trước đó, họ đã chính thức mở cuộc điều tra với Ánh Sao."

Trâm ngồi lặng, cảm giác choáng váng trước tốc độ mọi thứ đang diễn ra, chỉ trong chưa đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ, câu chuyện của cô đã đi từ một cuộc điều tra âm thầm trở thành một sự kiện được cả nước theo dõi.

"Chị chuẩn bị tinh thần đi," Khang nói tiếp, giọng vừa nghiêm túc vừa có phần ấm áp hơn mọi khi. "Từ giờ mọi việc sẽ diễn ra nhanh hơn nhiều, nhưng cũng phức tạp hơn nhiều. Báo chí có thể sẽ tìm tới chị trực tiếp, cả những phóng viên khác không phải Thảo Vy. Cứ để mọi câu hỏi liên quan pháp lý qua tôi, chị chỉ cần giữ vững tinh thần thôi."

Trâm dạ vâng, cúp máy, ngồi lại một mình giữa căn phòng trọ quen thuộc, nhìn ánh nắng sớm đang len qua khe cửa sổ, chiếu một vệt sáng dài trên sàn nhà, cùng một khung cảnh với buổi sáng cô phát hiện ra sự thật lần đầu tiên, nhưng lần này cảm giác trong lòng cô đã khác đi rất nhiều.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →