Tay Trâm dừng lại ngay trên chiếc phong bì, không cầm lên, cũng không đẩy đi ngay. Cô nhìn nó một lúc lâu, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Khải, cảm nhận được một sự bình tĩnh kỳ lạ đang lan dần khắp cơ thể, thay thế cho cơn hoảng loạn ban đầu.
"Anh Khải," cô nói, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn, "anh nghĩ tiền có thể mua lại được cái gì cho em?"
Khải nhíu mày, có vẻ không ngờ tới câu hỏi này. "Tôi không hiểu ý chị."
"Anh nghĩ số tiền trong phong bì này có thể xoá đi bốn mươi mốt nghìn tám trăm ba mươi hai lần dữ liệu của em bị dùng mà em không hề hay biết không?" Trâm nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù trong lòng đang dâng lên một cơn xúc động mãnh liệt. "Anh nghĩ nó có thể trả lại cho em cảm giác an toàn khi đứng trước một chiếc camera, thứ em đã mất kể từ ngày phát hiện ra sự thật này không?"
Khải im lặng, không trả lời ngay, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp nhưng có một thoáng gì đó bất an lướt qua trong ánh mắt, một khoảnh khắc rất ngắn nhưng đủ để Trâm nhận ra: đây có lẽ là lần đầu tiên trong buổi gặp này, ông ta thật sự không có sẵn một câu trả lời được chuẩn bị từ trước. Cô nhìn bàn tay ông ta khẽ siết lại trên mặt bàn, một chi tiết nhỏ nhưng đủ để phá vỡ lớp vỏ điềm tĩnh vẫn giữ suốt từ đầu buổi gặp.
"Em không bán cái này," Trâm nói, đẩy chiếc phong bì trở lại phía Khải, dứt khoát. "Không phải vì em không cần tiền. Em cần tiền lắm, anh biết không, em còn nợ thẻ tín dụng, em vừa mất mấy hợp đồng vì tin đồn từ chính vụ việc này. Nhưng em không bán sự thật để đổi lấy im lặng. Có những người khác nữa, không chỉ em, cũng đang chờ sự thật này được phơi bày."
"Chị nên suy nghĩ kỹ," Khải nói, giọng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng đã có phần cứng hơn. "Con đường pháp lý sẽ rất dài, rất mệt mỏi, và không có gì đảm bảo chị sẽ thắng."
"Em biết," Trâm đáp, đứng dậy khỏi ghế. "Nhưng ít nhất em sẽ biết mình đã không im lặng vì tiền."
Cô rời khỏi quán cà phê, bước những bước chân dứt khoát ra ngoài đường, tim vẫn đập nhanh nhưng lần này là vì một cảm giác mạnh mẽ, quyết liệt chưa từng có trước đây. Cô rút điện thoại ra ngay khi vừa ra khỏi tầm nhìn của quán, gọi ngay cho Khang.
"Anh ơi, ông ta vừa đề nghị tiền để em rút đơn," cô nói, giọng vẫn còn run vì xúc động. "Em từ chối rồi. Em có ghi âm hết cuộc trò chuyện."
"Chị làm rất tốt," Khang nói, giọng có phần phấn khích. "Đây là bằng chứng cực kỳ quan trọng, cho thấy rõ họ đang cố dùng tiền để bịt miệng chị. Gửi ngay file ghi âm cho tôi."
Trâm gửi file ngay lập tức, tay vẫn còn run nhẹ vì phấn khích lẫn dư âm căng thẳng của buổi gặp vừa qua, rồi gọi tiếp cho một phóng viên tên Thảo Vy, người từng liên hệ với cô qua bài đăng công khai vài tuần trước, ngỏ ý muốn viết một bài điều tra đầy đủ nếu cô đồng ý. Cô đã lưỡng lự với lời đề nghị đó suốt nhiều ngày, sợ rằng công khai hoàn toàn sẽ khiến mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát, nhưng sau những gì vừa xảy ra trong quán cà phê, cô không còn muốn chờ đợi thêm nữa.
"Chị Vy," Trâm nói, giọng dứt khoát chưa từng có, "em sẵn sàng cung cấp toàn bộ hồ sơ cho chị viết bài rồi. Kể cả đoạn ghi âm em vừa gặp người của Ánh Sao đề nghị mua chuộc em im lặng."
Đầu dây bên kia, giọng Thảo Vy vang lên đầy hào hứng. "Được, chị gửi hết cho em ngay đi. Đây sẽ là một bài lớn."
Trâm cúp máy, đứng giữa con đường tấp nập, cảm nhận rõ ràng rằng mình vừa bước qua một ranh giới không thể quay đầu lại. Cô nhắn cho Huy và Hoài, báo tin ngắn gọn về quyết định vừa đưa ra, cả hai đều trả lời ngay lập tức, một bên là lời động viên chắc nịch quen thuộc, một bên là một câu ngắn đầy tin tưởng: "Chị tin em."
Tối hôm đó, chưa đầy hai tiếng sau khi cô gửi tài liệu, điện thoại cô bắt đầu rung liên tục, hết cuộc gọi này tới cuộc gọi khác từ những số lạ, và cô biết, câu chuyện của mình sắp không còn là chuyện riêng tư nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →